99 Lần Yêu Tập 2

Thứ Tư, 16 tháng 2, 2011
Part 2

Kể từ giây phút anh ra đi đó, tôi hiểu rằng giữa tôi và anh đã kết thúc thật rồi. Giờ tôi sẽ ra ngoài sống, tôi cần một không gian riêng để hoàn thành nốt tiểu thuyết của mình, tôi sợ ở lại đây sẽ luôn bị ám ảnh bởi những kỉ niệm giữa tôi và anh mất. Và hơn hết, tôi cần một nơi thật tốt để tự chăm sóc sức khỏe cho bản thân và đứa con này. Nhưng tôi sẽ đi đâu? Ban đầu tôi chỉ nói dối anh rằng sẽ về nhà mẹ để anh yên tâm mà không làm rùm beng mọi chuyện lên chứ thực ra tôi sẽ không về đó. Mẹ tôi rất quý anh, luôn coi anh là hình mẫu con rể lý tưởng của bà. Cách vài tháng anh lại gửi tiền về cho mẹ tiêu và mỗi lần nói chuyện, tôi thường khen hết lời cho anh. Tôi nói anh tốt bụng, rất biết chiều vợ, ngày ăn đủ những bữa cơm do tôi nấu và anh là người..rất rất chung thủy!



Tôi biết anh ở ngoài so với những lời nói đó khác xa nhau nhưng vì không muốn làm mẹ tôi buồn và phải lo nghĩ thay tôi về cuộc sống gia đình, tôi đành phải nói dối. Vậy là tôi quyết định thuê căn phòng nhỏ trong một khu chung cư hạng xoàng nằm cách xa nhà. Thời gian đầu cuộc sống khá khó khăn khi tôi phải đi lại hết sức nhẹ nhàng, tránh làm những việc nặng nhọc vì cái bụng của tôi đang dần dần to lên. Nhiều lúc di chuyển trong khu, tôi cảm nhận được ánh mắt của nhiều người nhìn, chắc họ nghĩ tôi là một đứa con gái hư hỏng, tôi đẻ hoang nên phải đến đây sống một cách lén lén lút lút, nhưng từ lâu rồi, tôi đã không còn quan tâm đến ánh mắt của người đời nhìn tôi như thế nào nữa..



"Gái đã có chồng, còn mong chờ ai ngắm nhìn chú ý nữa?"



Nói đến anh, tôi lại càng thêm bực tức. Anh đi mà không thèm liên lạc với tôi đến một lần, thỉnh thoảng vì nhớ anh, tôi đã chủ động gọi trước nhưng toàn gặp trợ lý của anh nghe máy và nói rằng anh đang rất bận. Anh thì có việc gì mà bận chứ? Anh bận làm việc, bận đàm phán hay là do anh bận ở bên cô gái kia? Cứ mỗi lần hình dung ra điều đó tôi lại cảm thấy tủi thân và ghét cay ghét đắng anh hơn. Nhiều đêm một mình tôi nằm trong căn phòng rộng thênh thang, đưa tay xoa xoa đứa con đang nằm trong bụng mà bật khóc òa lên...



"Anh không còn yêu tôi nữa rồi sao? Anh không cần đứa con này nữa ư? Tình cảm của anh, lời thề hẹn hứa biển năm xưa giờ đã theo gió bay đi rồi phải không anh? Anh đã có cuộc sống mới, có người tình mới, có đứa con mang trong mình dòng máu của anh vậy nên anh không cần đến tôi nữa à?"



Tôi buồn lắm, đau lắm, cảm giác bị phản bội bị hắt hủi khiến đôi mắt của tôi giờ không còn đẹp và sáng tinh khiết nữa rồi. Nó bị đỏ, nó bị xước, nó sưng mọng và thâm quầng, tôi không còn xinh đẹp nữa, giờ đã già nua xấu xí rồi nên anh mới bỏ rơi tôi mà đi tìm thú vui khác đúng không? Rồi cứ thế những suy nghĩ ấy cứ bám riết lấy tôi không chịu buông tha.. Nhưng anh ngoại tình không phải là lý do duy nhất tôi căm thù anh...

...
Tôi còn nhớ cái đêm hôm ấy, tôi không tài nào ngủ được vì đói. Không chịu đựng nổi, tôi quyết định ra ngoài và kiếm một chút gì đó. Mò mẫm trong bóng tối của cầu thang, do vô tình, tôi đã trượt chân ngã, lê dài mình khắp cả dãy cầu thang đó. Cả người tôi đau ê ẩm, tôi cảm nhận được máu đang chảy ra khỏi cơ thể mình. Tôi la hét, cầu cứu mọi người xung quanh nhưng những âm thanh đó cứ bị chặn nghẹn lại ở họng, có lẽ vì đau mà không thóat ra được. Trước mặt tôi dần dần mờ nhạt và ngất đi lúc nào chẳng hay.



"Khánh..hãy cứu em với, hãy cứu con chúng ta..em xin anh đấy"....Trong cơn mê, tôi vẫn mơ hồ nhận thấy mình đang lẩm bẩm điều đó..



Tỉnh dậy sau một ngày, tôi thấy mình đang nằm trong bệnh viện, bên cạnh tôi là mẹ với mái tóc dài đã lấm chấm bạc và những nếp nhăn thể hiện sự khắc khổ trên khuôn mặt đã ngày càng nhiều.. Sau khi nghe mẹ kể, tôi mới biết rằng một chú bảo vệ trong lúc đi kiểm tra khu nhà đã gặp, đưa tôi vào bệnh viện và kịp thời cứu sống tôi.
Tôi quay người ra cười nói với mẹ.



"Cũng may là kịp, lúc đó con chảy nhiều máu lắm, ngỡ rằng sẽ không sống sót nổi mất, may quá. Mẹ đã đến gặp người ấy chưa? Cần phải cảm ơn người ta vì đã cứu con và...".

Theo phản xạ, tôi đưa tay đặt lên bụng.. Tôi thoáng rùng mình..
Nó xẹp đi..nó đã bé điii !

Bất giác tôi ngồi dậy, đưa mắt nhìn xuống dưới và run rẩy nói.



"Mẹ...mẹ ơi...có chuyện gì vậy? Đứa bé, con của con, con của con.. Nó đâu mất rồi? Bác sĩ, ông đã làm gì với con của tôi rồi? Nó bé.. nó hãy còn bé lắm..các người đừng có động đến nó nữa..đừng hại đến nó nữa". Tôi nói run run, câu chữ lộn xộn không liên kết lại với nhau.



"Trang, con à.. Bình tĩnh lại đi, mẹ xin con..mẹ xin con đấy, đừng như vậy nữa, nằm xuống đi rồi chúng ta từ từ nói chuyện"...


"Mẹeee.. Bình tĩnh? Mẹ bảo con phải bình tĩnh sao đây?..Các người..bác sĩ, các người đã làm gì con tôi rồi?"



Cả mẹ và người bác sĩ đứng cạnh đều nhìn tôi chăm chăm.



"Tôi rất tiếc! Cú va chạm đó quá mạnh đối với một bào thai mới gần 4 tháng. Chúng tôi không thể kịp thời giữ lại mạng sống cho đứa trẻ được. Cô vừa mới hồi phục được chưa lâu, sức khỏe còn rất yếu nên hãy nghỉ ngơi tĩnh tâm lại đi.."



Tiếng bác sĩ vẫn còn vang vọng bên tai điều đó chứng tỏ là tôi vẫn còn sống, vậy mà sau khi nghe xong tin đó, tôi cảm tưởng mình đã chết thật rồi. Tôi vừa mất đi tình cảm của gia đình, vừa mất đi sự yêu thương của người chồng, những nỗi đau đó còn chưa nguôi ngoai, trái tim vỡ thành trăm mảnh của tôi vẫn chưa được hàn gắn lại vậy mà ngày hôm nay, tôi lại phải đón nhận một tin còn đau gấp trăm, gấp ngàn lầ những nỗi đau kia. Con của tôi, đứa con bé bỏng còn chưa kịp trào đời của tôi đã mất do sự bất cẩn bởi chính mẹ của chúng.



Tôi gào lên khóc một cách đau đớn và òa lên khóc nức nở.. Nước mắt cứ theo dòng cảm xúc mà trôi ra ngoài. Đôi bàn tay nắm chặt vào ga giường, tôi cố nghiến răng nghiến lợi mà giằng xé, mà bấu víu nó. Tôi cần trút giận lên một thứ nào đó, là do tôi quá đau khổ, cuộc sống cứ hết lần này đến lần khác cứ thay phiên nhau cướp đi những thứ mà tôi có, mà tôi yêu thương nhất.



Tôi ngước lên nhìn xung quanh, trong căn phòng vắng lặng, chỉ có duy nhất mẹ là vẫn luôn ngồi cạnh tôi. Nhìn thật kĩ, tôi lại thấy hình như mẹ đã già đi nhiều rồi. Bà cũng đang khóc giống tôi, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự kìm nén. Thi thoảng lúc bà nheo mắt lại, tôi thấy rõ được những nếp nhăn của thời gian nơi khuôn mặt thánh thiện ấy. Tôi thương mẹ tôi, một thân một mình bà đã nuôi dưỡng tôi nên người. Ba tôi đã hi sinh từ lâu nơi chiến trường, vậy nên những lúc cô đơn nhớ chồng, bà đã âm thầm khóc rất nhiều.



Tôi hiểu được cảm giác của mẹ, tôi hiểu được nỗi đau mà bà phải gánh chịu bởi chính tôi cũng đang phải chịu đựng nó. Nhưng ít nhất mẹ vẫn còn may mắn hơn, bà còn có tôi, cô con gái có trái tim sắt đá để bà dựa dẫm, để bà trông nom nhờ cậy. Vậy mà ngày hôm nay, trái tim của tôi như gặp phải lửa nên nó đã tan ra mất rồi. Đó không còn là nước mắt mà là những giọt nước mang sự buồn tủi, nỗi đau đớn mà bấy lâu nay tôi đã giấu nhẹm trong tim, giờ nó lại tan thành nước mà chảy ra ngoài.



Người con gái mạnh mẽ, cứng cáp khi xưa nay lại va vào cạm bẫy của tình yêu để trở thành một con người yếu mềm và mau nước mắt. Đáng nhẽ ra tôi phải trở thành một chỗ dựa tinh thần vững chắc cho mẹ vậy mà hôm nay, mẹ lại là người bên cạnh duy nhất an ủi tôi. Tự dưng nghĩ đến điều đó, tôi lại cảm thấy mình có lỗi, thế mà tôi chưa từng trả ơn bà bao giờ cả.



Vậy nên người xưa mới nói.. "Suốt cả đời người không đâu bằng nhà, suốt cả đời người, không ai bằng mẹ.."



Bỗng chốc hình như biết tôi đang nhìn, mẹ vội lau nước mắt, rồi nắm chặt tay tôi, nói trong nghẹn ngào và đứt quãng.



"Nín đi con.. Nín đi đừng khóc nữa. Mẹ thương, mẹ thương.. Mẹ biết con đau, phận làm mẹ như ta cũng đau xót lắm. Ta biết không thể dễ dàng nói quên là quên ngay được vậy nên con cứ khóc đi, khóc sẽ giúp con thấy lòng nhẹ nhõm hơn. Nhưng phải hứa với ta một điều, khi con ngừng khóc, cảm thấy nữa mắt không thể rơi thêm được nữa thì lúc đó con phải quên, quên đi ngày hôm nay để tiếp tục cuộc sống mới vui vẻ và hạnh phúc hơn.. Ta biết là khó, nhưng ta tin con sẽ làm được. Nên nhớ con là con gái ta, người có trái tim sắt đá và vững vàng nhất, người trước kia luôn luôn cười vô tư với cuộc sống và không bao giờ khóc cả, và chỉ cần có thời gian, nỗi đau của ngày hôm nay sẽ dần được nguôi ngoai đi phải không con?"



Nghe mẹ nói vậy, tôi lại càng khóc to hơn. Tôi chưa từng thấy mẹ lại vĩ đại như lúc này. Tôi thấy mình vẫn còn nhỏ bé quá, vẫn còn phải nằm trong lòng mẹ mà gục khóc, vẫn còn phải lắng nghe mẹ dặn dò, mẹ khuyên nhủ về những kĩ năng sống. Tôi thấy lòng mình tầm thường bao nhiêu thì lòng mẹ bao la biết nhường nào bấy nhiêu.
Mẹ nhìn tôi, đưa tay quệt hai dòng nước mắt rồi nói tiếp.



"À đúng rồi, cả sáng hôm nay mẹ đã cố liên lạc với thằng Khánh rất nhiều lần rồi nhưng không hiểu tại sao nó toàn tắt máy suốt, không biết có chuyện gì quan trọng không nữa. Con gọi thử cho nó xem thế nào?"



Câu nói đó như một lưỡi dao sắc nhọn đâm vào trái tim tôi. Tôi nghĩ đã đến lúc cần phải nói sự thật cho mẹ biết. Nghĩ rồi làm, tôi với lấy cái điện thọai.



"Để con" Tôi nhấn vội dòng chữ dài 11 số, nhưng đó là số của Jason - trợ lý của anh. Sau một hồi chuông dài.. "Jason, đưa máy cho anh Khánh đi."



"Chị Tranggg.." Câu ta ngập ngừng một hồi rồi nói tiếp "Hừm.. bây giờ anh Khánh đang bận lắm. Không tiện bắt chuyện. Nếu có việc gì gấp, chị có thể nói lại với em, lát anh về, em sẽ truyền đạt lại."



"Thôi nào.. Lần nào tôi gọi cậu cũng bảo chỉ có vậy. Tôi biết anh ta đang đứng ngay đằng sau và điểu khiển cậu. Đưa máy cho anh ta ngay."



"Em nói thật giờ anh Khánh đang có cuộc họp nên không thể nghe máy được đâu ạ"
Tôi gằn giọng.



"Jason, để tôi nói lại cho cậu một lần cuối.. Nếu cậu không đưa máy cho anh ta ngay lập tức nếu không cậu đừng trách tôi độc ác. Tôi không còn thì giờ đôi co với cậu đâu."



"Nhưng.." Tiếng Jason chưa kịp vọng đến, tôi đã nghe thấy tiếng anh. Quả không sai bản tính phụ nữa, anh đứng ngay cạnh đó.. "Đừng làm khó cậu ta, có chuyện gì vậy" Anh hỏi, giọng điệu nghe rất xa lạ.



Tôi nghẹn lại, những lời nói hùng hồn tôi chuẩn bị trước đó như trở nên dịu dàng và nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Im lặng hồi lâu rồi tôi nói nhỏ trong dòng nước mắt..



"Anh về ngay đi.."



"Có chuyện gì quan trọng sao?"



"Không..có thể đối với anh giờ chuyện đó không còn quan trọng nữa. Nhưng tôi nghĩ anh cần phải biết. Tôi cần gặp anh"



"Nếu không cần thiết thì sáng mai anh sẽ về được. Tối nay còn buổi hội thảo cuối cùng, anh cần nghỉ ngơi."



"Không!! " Tôi hét lên. " Tôi muốn...ngay tối nay...anh phải có mặt ở.."



Chưa chờ tôi nói hết, anh đã chen ngang.


"Em khóc đấy à? Đừng buớng nữa. Sáng mai anh sẽ về sớm"



"Không.." Tôi lắc lắc đầu, lời nói cứng lại. "Tôi không khóc, có chuyện đáng buồn đâu mà tôi phải khóc cơ chứ? Đừng nghĩ rằng do tôi nhớ anh quá mà gọi anh về, chỉ là tôi có chuyện thật sự thôi. Nhưng nếu anh không có hứng.." Tôi hít một hơi dài để tránh lạc dọng, nói một cách chua chát và đanh đá. " Hà Nhật Khánh, tôi nói cho anh biết, nội trong ngày hôm nay, nếu không không trở về, chúng ta sẽ chấm dứt thật sự.."



Đọan, tôi dập máy, ngước lên nhìn khuôn mặt nhạc nhiên của mẹ, tôi buột miệng mếu máo.



"Mẹ..mẹ ơi! Con phải làm sao bây giờ? Con phải làm sao đây hả mẹ?"



Bà ôm tôi vào lòng, lắng nghe tôi kể lại toàn bộ câu chuyện, vỗ về tôi giống như một đứa trẻ con. Nước mắt tôi giàn giụa, ướt thẫm bờ vai mẹ, vậy mà bà không hề than trách, cứ để mặc tôi trút hết nỗi đau lên bà.



Tôi thương mẹ tôi, khi xưa mất chồng, liệu bà có đau như tôi lúc này?



Tôi thương chính tôi, cả tuổi trẻ, cả tình yêu, lòng nhiệt huyết đều dành hết cho anh.


Tôi đã làm tròn bổn phận của người vợ, chăm lo cho anh hết mực vậy mà tôi nhận lại được những gì từ anh? Sự phản bội, lòng thờ ơ và tình yêu nguội lạnh. Tôi thương, thương cho tôi nhiều lắm.



Tôi còn thương con tôi, nó còn chưa sinh ra mà đã phải hứng chịu những giọt nước mắt của mẹ nó.. con của tôi..con của tôi..



***
Tỉnh dậy trong ánh sáng lờ mờ của ánh đèn đối diện, tôi kéo rèm và nhận ra.. Trời đã tối muộn. Vậy mà anh chưa đến. Tôi lại nghẹn ngào..
Có người phụ nữ nào phải chịu đựng nỗi đau như tôi bây giờ không?
Vậy là tôi đã mất anh, mất anh thật rồi... Khánh của tôi, người yêu của tôi, chồng của tôi, anh ta đã không đến, anh ta đã không coi trọng lời nói của tôi. Đúng, đúng rồi, chẳng phải là anh ta đã có cuộc sống mới rồi sao? Chắc chắn nó tốt đẹp, nó hạnh phúc hơn cuộc sống ở bên tôi. Tôi lại khóc, nhưng lần này, không nức nở, không gào thét, không quặn đau, nước mắt chỉ rơi âm thầm, lặng lẽ..



Nước mắt mất chồng, mất con trong bóng đêm của bệnh viện giờ đã vô hình rồi..!
Trong cơn mê sảng, đôi mắt đau rát của tôi dần khép lại và chìm vào giấc ngủ... Trong cơn mơ, tôi mơ về anh...



...
"Trangg.."



"..."



"Em hứa sẽ yêu anh mãi chứ?"



"Mãi mãi và mãi mãi.."



"Nếu chúng ta bị rằng buộc phải sống suốt đời với nhau, em cảm thấy thế nào?"



"..."

"Em chấp nhận.."



"Vậy.. Hãy đồng ý... cưới anh, em nhé!"



Anh quỳ xuống, cầm lấy bàn tay tôi, đeo trên đấy một chiếc nhẫn tỏa sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Nó đẹp, thực sự rất đẹp.. Đẹp giống như nụ cười đang tỏa sáng của anh vậy..
"..."



"Em đồng ý..!"



Lúc đó tôi cũng đã từng khóc òa lên, khóc để thoả niềm vui sướng, để cảm thấy mình sẽ là một cô dâu xinh đẹp và tuyệt vời nhất trên thế gian này vậy. Khóc để qua những giọt nước mắt ấy, gửi đến anh nụ cười rạng ngời nhất, gửi đến anh tình yêu mãnh liệt của tôi. Dù tôi không nói ra, nhưng tôi mong anh sẽ hiểu được rằng..
"Dù thời gian có trôi nhanh hàng vạn, hàng ngàn kiếp sau.. Chỉ cần anh hỏi, dù là 100 lần thì cả 100 lần em cũng sẽ nó rằng... "Em đồng ý..!"



***
Bầu trời sau cơn mưa mang một mùi hương nhẹ nhàng mà rất nồng nàn. Mùi ẩm ướt của đất, của những những giọt mưa, những cơn gió, tất cả như hòa vào làm một, làm cho tâm hồn tôi như được gội rửa vậy. Tôi cuộn tròn mình và ôm lấy đầu gối đón lấy chút nắng ban mai của ngày mới. Mái tóc dài thiếu sức sống rủ xuống khuôn mặt thêm phần nhợt nhạt của tôi...Đôi mắt vô hồn nhìn vào một thứ nào đó mông lung trước mặt, không thể xác định được. Ngước lên, những đám mây nửa cuối hạ như đan xen với nhau tạo nên những hình thù rất thú vị. Có những ngôi sao, một hình mặt cười và thỉnh thoảng phía xa xa, tôi còn thấy được cả những chú ngựa đang tung tăng nhảy múa. Tôi bật cười trước sự khôi hài của mình.



Nụ cười đó thực sự hạnh phúc hay là do tôi đang cố gượng ép mình như vậy?
Khó hiểu quá, thực sự rất khó hiểu. Đến ngay chính bản thân tôi còn không thể định hình được nữa. Trong tim tôi đập loạn xạ, không mạnh mẽ, không liên hồi, không dồn dập, không nhanh mà cũng chẳng quá chậm. Nó có âm điệu, nhịp nhàng giống như một bản tình ca vậy. Lúc đập nhanh, rồi chậm, lại nhanh lại chậm. Nó không theo bất kì một quy luật nào cả. Tôi không còn kiểm soát được chính mình. Nhưng dù có thế nào, ngay lúc này, tôi có thể thấy tim mình đập rất gấp, cảm giác run sợ chạy dọc sống lưng. Trong chốc lát, tôi chợt nhận ra...



09h18".. Anh đã về..
Anh đang ở rất gần, rất gần tôi. Giọng nói trầm ấm và khản đặc ấy làm sao tôi có thể quên được cơ chứ. Cho dù có cách xa hàng ngàn, hàng vạn năm ánh sáng, tôi vẫn có thể nhận ra. Tôi lặng người và chăm chú lắng nghe những âm thanh xung quanh căn phòng. Sau một vài câu cãi vã, cánh cửa phòng tôi bật mở và phát ra một âm thanh lớn đến kinh người. Cảm tưởng như anh đã dùng hết toàn bộ sức mạnh của mình để hất tung cánh cửa yếu mềm đấy ra vậy.
Anh chạy vào phòng, tôi còn nghe rõ được cả tiếng thở hồng hộc và nặng nề từ anh. Anh lại gần, ôm lấy toàn bộ cơ thể tôi từ phía sau, mạnh đến nỗi tôi thấy cánh tay mình hơi hơi đâu.



"Anh xin lỗi anh xin lỗi..xin lỗi. Anh biết anh sai khi để mặc em phải chịu đựng sự đau khổ này một mình. Khi em gọi, anh đã không tin mà bỏ qua nó. Là do anh vô tâm quá, là do anh không đúng, giờ anh ở đây rồi, Muốn đánh muốn chửi gì em cứ trút hết lên anh đi. Quay lại đây, nói với anh điều gì đó đi."



Tôi vẫn lặng yên nhìn ra khung cửa sổ như chẳng có chuyện gì xảy ra vậy. Mặc kệ những lời xin lỗi thứ tha, những lời van xin nài nỉ của anh. Giờ ai quan tâm đến điều đó nữa? Kể từ ngày ra đi, anh trong tôi dường như đã chết lâu rồi. Tình cảm tuy còn nhiều nhưng tôi vẫn cố gắng để dần quên nó. Tôi chịu đựng đủ rồi, không thể tiếp tục thêm nữa. Giờ tôi đã trở thành vô cảm rồi, không thể cười mà cũng chẳng thể khóc được nữa.

Anh lại ôm chặt tôi mạnh hơn, gục đầu trên vai tôi, nói cực nhỏ như những cơn gió thoảng qua vậy. "Quay lại nói điều gì với anh đi. Anh xin lỗi.. vợ ơi anh biết lỗi rồi mà"
Tôi khẽ thở dài, im lặng hồi lâu rồi trả lời, không quay người lại.
"Bỏ tay ra, tôi đang mệt lắm"



"Em đã ăn gì chưa? Đã uống thuốc chưa? Em thấy trong người như thế nào? Đau ở đâu à? Có cần anh gọi bác sĩ đến không? Hay là.."



"Thôi đi.. Đừng có giả bộ quan tâm đến tôi nữa. Tôi có chết hay như thế nào thì cũng mặc kệ tôi, không cần anh về đây làm gì."



"Anh biết anh quá vô tâm khi không tin lời em. Anh nghĩ lúc đó mình cần phải có thời gian suy nghĩ về tất cả mọi chuyện của chúng ta. Anh thấy..."
"Suy nghĩ ư? Giữa chúng ta còn gì để phải đắn đo suy nghĩ sao?



"Có.. Còn rất nhiều điều. Về cuộc sống gia đình, về tình cảm giữa hai chúng ta, về những cuộc cãi vã, về.."



Tôi lại cắt ngang lời anh một lần nữa.
"Thôi đi. Từ lâu chúng ta không còn là một gia đình nữa rồi. Khi tôi cần, anh không hề ở bên chăm sóc hay hỏi han. Anh còn công việc, còn cuộc sống và người đàn bà riêng của anh. Tôi còn ý nghĩa gì nữa đâu mà khiến anh phải mất công suy nghĩ như thế? Hãy quên tôi đi. Đừng rằng buộc nhau mãi như thế này. Đều khiến anh và tôi cảm thấy mệt mỏi và chán nản hơn. Tôi.." Lời nói lúc này như bị nghẹn lại bởi những dòng nước mắt đang trực rơi ra trên mi mắt tôi.



"Tranggg.. Đừng có suy diễn mai như thế. Anh chẳng hề có người phụ nữ nào khác ngoài em cả. Anh không ngoại tình, ngay đến chính em cũng không tin điều đó sao?"



"Nếu như người đàn ông ngoại tình nào cũng nói như anh thì thật quá bất công cho phụ nữ bọn tôi. Đúng vậy, tôi không tin. Từ đầu tôi cũng biết anh sẽ không nhận tội rồi nhưng tôi không cần. Điều chính mắt tôi nhìn thấy thì chẳng thể sai được. Anh phải tự biết anh đã đi và ngoại tình với ai, chẳng lẽ xung quanh anh lại có nhiều cô đến nỗi không thể nhớ nổi một ai?



"Đừng như thế nữa, anh đã cố giải thích với em nhiều lần rồi mà, anh chẳng có cô gái nào hết."



Lần đầu tiên sau một thời gian dài không gặp nhau, tôi quay lại nhìn anh. Thẳng trong đôi mắt đen láy và sâu thẳm ấy, tôi thấy được sự thất vọng ghê gớm nơi anh.



"Dù cho anh có giải thích như thế nào thì cũng đã quá muộn rồi. Chẳng thể níu kéo lại được gì nữa đâu. Khánh, chính anh đã làm cho tôi phải đau khổ, phải khóc đến rát cả dôi mắt này. Chính anh đã cướp đi sinh mạng của con tôi và cả linh hồn tôi. Tôi hận anh cả đời này, dù cho anh có xin lỗi bao nhiêu đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không bao giờ có thể quên được ngày hôm ấy, quên được đứa con đã chết trong cơ thể tôi, quên được sự lạnh nhạt anh dành cho tôi. Khánh, nếu như tình cảm giữa hai người đã hết, nếu đã cảm thấy chúng ta không còn gì để dành cho nhau nữa, hãy li hôn đi. Đừng gặp mặt nhau nữa cho đến khi ta xác định được tình cảm của chính mình. Tôi cũng đã cảm thấy mệt mỏi lắm rồi, tôi không còn sức lực để chống chọi với nỗi đau này nữa. Tôi muốn buông xuôi tất cả. Tôi không muốn hàng ngày phải nhìn thấy khuôn mặt đáng ghét của người đã giết chết con tôi. Đừng gặp nhau nữa. Chúng ta ngừng lại tại đây thôi.."



Tôi nới lỏng bàn tay anh đang ôm tôi ra, vẫn ngồi im tư thế đó. Mặc dù không quay đầu lại, tôi vẫn có thể cảm nhận được sự ngạc nhiên đến kinh ngạc trong đáy mắt và trên cả khuôn mặt anh. Đúng rồi, chẳng phải anh chưa biết tôi đã mang thai sao? Tôi bảo bảo mọi người phải giữ kín chuỵên này cho đến khi tôi gặp anh. Tôi muốn tự mình nói điều đó cho anh biết, để anh cảm nhận được sự đau khổ mà tôi đã từng phải chịu đựng.
"Anh đã phản bội lại tình yêu của tôi. Giờ sẽ đến lượt tôi trả lại anh nỗi đau đó"



Giờ khi nghe được tin ấy rồi, chắc anh phải cảm thấy có lỗi và đau đớn lắm. Nếu mà mọi lần, chỉ cần anh xin lỗi đi xin lỗi lại, anh nài nỉ hay dẫn tôi đi chơi thì những tội lỗi mà anh mắc phải, tôi có thể dễ dàng cho qua. Nhưng lần này, tôi hứa mình phải cứng rắn hơn, không thể yếu mềm như trước được nữa. Tôi cũng là con gái, tuy đã lớn nhưng vẫn thích được cảm giác vỗ về, an ủi hay lãng mạn để thay cho một lời xin lỗi. Nhưng giờ đây, tôi đã trở thành một bà mẹ mất con, một người vợ mất chồng chứ không đơn giản là một cô nữ sinh hồn nhiên trẻ trung hay hờn dỗi nữa rồi. Tôi cần phải suy nghĩ mạnh mẽ hơn đối với tất cả mọi người và trong mọi hoàn cảnh. Như lúc này vậy, nếu muốn dứt khỏi nhau, tôi cần phải đưa ra quyết định đứng đắn.
"Trang.. em nói gì vậy? Em..em..đã mang thai? Chúng ta có một đứa con saoo?"



"Vâng. Tôi đã có con, đó là đứa con của anh. Nhưng nó đã chết rồi, chính anh đã giết chết nó rồi. Giờ anh thấy hài lòng chưa?



"Hài lòng ư? Em đang nói cái gì vậy hả. Nếu đã có con, tại sao em lại không nói cho anh biết? Anh là bố đứa trẻ, anh có quyền và nghĩa vụ phải biết điều đó. Tại sao em..."
"Quyền ư? Đó là quyền nào vậy? Em chưa từng biết luật lệ lại có quyền một người đàn ông cần biết anh ta sắp sửa làm BỐ.."



Anh im lặng nhìn tôi, dường như anh cũng đau đớn chẳng khác gì tôi cả. Tôi thấy mi mắt anh bắt đầu run run, đôi bàn tay nắm chặt lại tỏ vẻ bất mãn. Anh hít một hơi thật sâu, trầm giọng hỏi tôi.



"Em không khóc, em đã trở nên mạnh mẽ như thế từ khi nào vậy?"



"Khóc ư? Tôi đã khóc quá nhiều rồi, giờ nó đã chai lì, nước mắt đã cạn từ lâu mất rồi. Tôi muốn khóc lắm, tôi muốn thoát ra khỏi sự kìm nén này. Tôi đã cố, cố rồi nhưng nước mắt không thể nào rơi được nữa. Nó cạn rồi, nó hết rồi, tôi đã vô cảm rồi. Khi nghe tin đó, tôi nghĩ mình như sẽ điên dại lên, sẽ tức giận, sẽ đánh đập. Đúng vậy, tôi thực sự đã điên. Nhưng là điên trong lòng, là điên trong từng giấc mơ cứ ám ảnh lấy tôi suốt. Nếu cảm giác điên lại khiến cho con người ta cảm thấy yên bình, không khóc, không gào thét, không buồn và cô đơn như thế này thì tôi mong tôi sẽ điên mãi, đừng quay trở về thực tại nữa.. Đau đớn, xót xa lắm.."



"Em lạ quá, em không còn là em nữa. Phải chăng em chỉ đùa để làm anh sợ thôi phải không? Chưa hề có con, chưa hề có cuộc xảy thai nào đúng không?"



"Khánh.. Đến bây giờ mà anh nghĩ tôi có thể đùa anh được sao? Anh không cảm thấy nỗi đau trong tôi sao? Anh không còn tình người nữa rồi... Tôi vẫn là tôi, không hề lạ lẫm nào hết. Anh quên rằng tôi của ngày xưa luôn là một người con gái mạnh mẽ, không từng biết đến nước mắt sao? Là do khi cưới anh về, tôi đã thay đổi con người đó, tôi hiền lành ngoan ngoãn, là một người vợ đảm đang những công việc nhà, tôi đối xử tốt với anh, chăm lo cho anh hết mực. Vậy mà điều tôi nhận được là gì? Chỉ tòan nước mắt của sự cô đơn, tủi hờn. Chính anh đã làm thay đổi con người cứng rắn khi xưa của tôi. Giờ, tôi chỉ là quay trở về bản tính ban đầu của mình, không nước mắt, không yếu đuối. Anh còn muốn gì nữa?



Mỗi người một câu, không ai nhường ai cả. Tôi như điên lên, anh cũng chẳng vừa..Và thế rồi bọn tôi lại cãi nhau. Tôi không để cho anh giải thích một câu nào cả vì tôi sợ tôi sẽ tin những lời nói dối trá ấy của anh, sẽ lại tha thứ cho anh như tôi vẫn hay làm. Tôi biết anh giận, anh tức, anh cảm thấy tôi đáng ghét. Đến ngay cả bản thân tôi cũng cảm thấy như vậy, nhưng lúc đó, những suy nghĩ và hành động không còn nghe theo trái tim tôi mach bảo nữa rồi. Nó làm mọi chuyện rối bời, đảo tung hết cả lên. Tôi cũng hận chính bản thân mình nhưng tôi còn hận anh gấp bội....
Sau một hồi tranh co với nhau, anh nói như quát vào mặt khiến sự căm phẫn trong tôi như thêm bùng nổ. Tôi kêu lên, gào to tên bắc sĩ trực phòng và mẹ, tôi đuổi, chửi bới cho anh đi.



"Cút đi, tôi ghét ah. Đừng nói gì nữa. Chẳng lẽ anh không biết an ủi tôi đến một câu sao mà cứ phải đổ hết tội lên đầu tôi như thế? Tôi không nói cho anh biết, như thế là sai à? Chính anh khi ngọai tình cũng đã giấu giếm, che đậy không kể cho tôi đấy sao? Giờ anh còn nói được ai nữa? Đương nhiên tôi biết anh sẽ không nhận, tôi cũng không muốn tra hỏi hay than trách gì nữa vậy nên anh hãy tha cho tôi đi.. Đừng ở đây làm phiền hay đeo bám tôi nữa.. Đi đi...."



Cùng với tiếng gào thét của tôi, mọi người đã tập trung đông đủ trong bệnh viện. Mẹ tôi chạy lại vỗ về, lau nước mắt cho tôi. Còn bác sĩ và y tá thì gia sức lôi anh ra khỏi phòng bệnh giống như muốn tôi tránh xa khỏi con quái vật vậy..
Tôi cảm thấy hả hê..
Tôi cảm thấy như mình vừa tránh khỏi một con quái thú...
Tôi cảm thấy như mình như vừa được tự do...
Tôi cảm thấy chua xót cho anh... Chỉ vì một việc làm nhỏ nhoi mà bị mọi người xa lánh..
Tôi vui sướng vì điều đó...
Nhưng.. Nỗi đau trong tim tôi lúc này dường như đã khỏa lấp tòan bộ niềm vui sướng đó mất rồi..
Vui nhưng tôi không bộc lộ cảm xúc ra ngòai... Cười nhưng cố gắng không bật thành tiếng... Khóc nhưng không để những giọt nước mắt được phép thường trực trên mi.. Buồn nhưng tôi không vật vã, không la lớn, không gào thét không tủi thân... Tôi vô cảm mất rồi.. Chả còn biết suy nghĩ gì nữa, chẳng còn cảm xúc gì nữa... Tôi của ngày xưa đã chết lặng rồi...



***
Ngày hôm sau, và những ngày sau nữa, anh đều đến bệnh viện từ sáng sớm và đến tối mịt mới về.
Anh ngồi bên tôi, coi tôi như một bà hòang mà chăm sóc, mà làm tôi vui. Hễ thấy tôi ho cái là anh chạy lại, xoa xoa vỗ vỗ lưng cho tôi, trên tay luôn thường trực cốc nước chẳng rời. Cứ vậy cho đến khi tôi quát lớn và hất tay anh ra mới chịu ngồi im. Rồi khi tôi dời giường, anh cũng lon ton chạy theo, tôi lại quát.



"Đi vệ sinh cũng không để người ta yên được sao?"



Buổi tối, chưa đến giờ các y tá mang đồ ăn đến cho tôi, anh lại xí xớn xuống bếp hay chạy ra ngoài, mua một chút thức ăn mang vào viện. Nếu nó mà không hợp khẩu vị, tôi thẳng tay hất tung chúng xuống nền nhà, mặc kệ thức ăn rơi vung vãi rồi lại bắt anh dọn. Thỉnh thỏang khi buồn chán, tôi mượn máy anh chơi điện tử. Đến mấy bàn về sau, vì khó nên tôi chết liên tục, ức chế , tôi lại ném thẳng cái điện thoại ra góc phòng và lẩm bẩm linh tinh. Xót của nhưng sợ tôi, anh cứ cúi mặt ngồi đó chẳng dám ra nhặt.
Thói quen của tôi là ngủ không đúng giấc và thường trái giờ. Buổi sáng, tôi ngù lì đến trưa chẳng thèm dậy, khi ánh nắng ban mai chiếu rọi vào căn phòng, tôi quát lớn và bắt anh làm thế nào cho trời tối đi, đừng để tôi thấy ánh sáng. Anh chạy đi chạy lại căn phòng, tắt hết tòan bộ đèn, đóng rèm lại. Tôi bắt bẻ và nói rằng rèm mỏng quá, vẫn đủ sáng để thấy mặt anh. Anh lại hùng hục chạy về nhà, ôm cả đống chăn dày cộp đến bệnh viện để che hết nắng mặt trời cho tôi ngon giấc. Tôi thương anh trời nóng vẫn phải dầm mình trên đường. Nhưng mặc kệ..
Đến tối, tôi gần như thức trắng cả đêm. Quy định của bệnh viện là buổi tối người nhà không được vào thăm để bệnh nhân có thời gian ngủ. Vì phải giấu không được mở đèn chùa của bệnh viện, tôi bắt anh ra ngoài mua rất nhiều nến và đèn túyp, ngồi canh cho tôi đọc sách. Tôi không cho anh ngủ, bắt anh phải thức cùng tôi. Mặc dù không nói chuyện, không cười đùa cũng chẳng nhìn nhau, tôi vẫn buộc anh phải chiều theo ý tôi..
Tôi ương bướng..!! Tôi biết..
Tôi độc ác xấu xa ..!! Tôi biết..
Tôi vô tâm, vô cảm, luôn hành hạ bắt nạt anh..!! Tôi biết..
Tôi ngang ngạnh, khó bảo khó chiều..!! Điều đó tôi càng "biết" rõ..
Vì mặc dù tôi không muốn thừa nhận rằng mình còn yêu anh nên tôi luôn muốn giữ anh bên mình, không cho cách xa nửa bước. Vì anh quá hiền lành tột bụng nên phải chịu đứng cái tính trời cho khó dạy như tôi. Vì do anh bội tình, anh đối xử không tốt với tôi nên tôi phải luôn giở trò hành hạ để anh khó chịu. Và vì.. chính anh là người đã cướp đi sinh mạng con tôi, cướp đi nụ cười và niềm hạnh phúc nên giờ tôi chỉ là trừng phạt anh, cho anh một lần biết cảm giác thế nào là hầu hạ, phục tùng người khác mà cuối cùng vẫn bị người ta ghét, không cần đến.



***
"Mẹ, con muốn ra ngoài.."



Mẹ đặt cuốn tạp chí xuống, chạy lại và đỡ tôi xuống giường. Thấy vậy, anh ta cũng lại gần, một tay giơ ra cho tôi vịn vào. Cố tình làm ngơ, tôi đi thẳng. Cánh tay anh vẫn để đó một hồi lâu mới hạ xuống. Tôi biết lúc đó anh cảm thấy hụt hẫng lắm. Nhưng sự hụt hẫng trong tôi suốt 3 năm qua còn hơn anh gấp vạn vạn lần. Tôi thương nhưng vẫn phải kiên quyết. Anh ta đáng bị trừng phạt như vậy mà. Thế rồi hết lần này đến lần khác, tôi làm xấu anh trước mặt mọi người, tôi muốn anh ghét, anh giận mà từ bỏ tôi nhưng anh kiên cường dã man. Không những không trách mắng mà hàng ngày anh vẫn đối xử với tôi tốt hết sức có thể.. Nhiều khi tôi cũng nghĩ rằng...
"Phải chăng anh ta còn tình cảm với tôi? Yêu tôi nhiều đến như vậy sao?
Tôi không tin và cũng chẳng muốn tin. Niềm tin đã dập tắt cả ngọn lửa đam mê rừng rực cháy trong cơ thể tôi rồi, chẳng thể thắp sáng lên được nữa đâu. Có thể anh là một kẻ nói dối, một kẻ nói dối chuyên nghiệp nên nghĩ rằng nếu đối xử tốt, biết đâu tôi sẽ thay đổi và tha thứ cho anh. Nhưng tôi không còn là một con ngu, một tên ngốc mà đi tin những lời như thế nữa rồi. Tôi muốn thử anh, thử lòng tin thực sự của anh. Nếu đến một ngày, không chịu nổi khi phải chăm sóc một người bệnh phải nằm viện như tôi nữa, anh sẽ bỏ rơi tôi như trước đây anh đã từng làm, thì lúc đó, tôi căm hận anh suốt đời, suốt kiếp này mất....
Nhưng lòng tin của sự thử thách là thứ đáng sợ và tốn thời gian nhất khiến ta mất đi những thứ ta có một cách dễ dàng và nhanh chóng.
Do sức khỏe tôi yếu nên tôi phải nhập viện suốt 2 tuần liền. Khi ra được đến bên ngoài, tôi cảm tưởng như mình thấy được sự tự do vậy. Một làn gió mạnh cuốn tung mái tóc dài rối bời của tôi. Gió luồn vào những kẽ tóc, tràn ngập khắp thân thể. Trời đang dần bước sang cuối thu, thời tiết se se lạnh và thi thoảng có một vài cơn mưa rào bỗng chốc qua nhanh.
Tôi rùng mình và khép cánh tay lại tự ôm chính mình. Thấy vậy, anh vội cởi bỏ chiếc áo khoác duy nhất mà anh đang mặc trên mình choàng qua vai tôi.. Tôi co người lại để cảm nhận hơi ấm tỏa ra từ chiếc áo đấy. Một mùi nước hoa nhè nhẹ của Pháp phảng vào mặt khiến óc tôi như bị mê muội bởi ái tình. Đây là mùi thơm đặc trưng của anh, dù có đứng xa đến mấy đi chăng nữa, tôi vẫn có thể nhận ra. Không phải vì chỉ có duy nhất mình anh dùng mà đơn giản rằng, ở anh tôi cảm nhận được một mùi thơm quyến rũ hơn bất kì người đàn ông nào khác. Đó là đặc trưng của anh.
Có vẻ thấy tôi không phản ứng lại, anh quàng tay qua, ôm chặt lấy vai tôi... Ngước lên, bắt gặp ánh mắt của anh, tôi mới nhận ra anh đã thay đổi nhiều quá. Không còn là Khánh nghịch ngợm đáng yêu của tôi khi xưa nữa rồi, trong tôi bỗng dâng trào một cảm giác xót xa và luyến tiếc của một thời khi xưa..



"Đừng chạm vào tôi.." Tôi hất cánh tay Khánh ra, đi thẳng, trên vai vẫn ôm chặt chiếc áo khoác, mặc kệ anh đứng trôn chân vì ngạc nhiên trước xử sự của tôi..
Tôi là người không có lòng vị tha, khó gần, khó chơi, khó cười... ! Là do anh biết nhưng vẫn cố tình lại gần tôi, là do anh ngu ngơ muốn chịu đựng điều đó.. Tôi chỉ chiều anh thôi..
Đơn giản chẳng cần thắc mắc !!



***
"Tôi ra ở riêng, không muốn về nhà."
"Cơ thể và sức khỏe em đang như thế này, làm sao anh có thể yên tâm cho em ra ở riêng được chứ. Về nhà đi, anh hứa sẽ chăm sóc em cẩn thận, chu đáo. Sẽ không như trước nữa đâu."
"Tôi nói anh không hiểu sao? Tôi muốn ra ở riêng. Đừng bắt ép tôi."
"Trang. Anh biết anh sai, tất cả là do anh. Muốn đánh muốn chửi gì cứ trút hết lên người anh được rồi, đừng cố làm khó bản thân mình nữa. Em vừa ra ở riêng chưa lâu đã xảy ra chuyện rồi, tính em thiếu cẩn thận, chỉ sợ nhỡ.."
"Vâng. Tôi vụng về luống cuống, chả làm được ra hồn cái gì cả. Sao? Anh cảm thấy tiếc vì mất con ư? Chẳng phải ở ngoài kia, anh cũng chuẩn bị được làm bố của đứa bé khác sao?"
"Anh chả có đứa con nào ngoài kia cả.. Em.. Anh.. Chẳng lẽ anh đã giải thích như vậy rồi em vẫn không tin sao?"
"Đúng.. Lời anh nói làm sao tôi tin bằng chính con mắt mình được chứ?"
"Trang, em..." Anh khẽ thở dài. "Được thôi.. Anh chịu thua em rồi. Cứ cho là anh đã ngoại tình đi. Giờ anh muốn chuộc lỗi. Hãy để anh chăm sóc cho em, về nhà đi có được không.."
Tôi im lặng nhìn anh. Tôi biết mà, tôi biết mà. Thì ra điều tôi chính mắt nhìn thấy là đúng. Giờ chính mồm anh đã nói ra điều đó, còn gì chối cãi được nữa. Anh độc ác lắm. Tại sao lại không biết nói dối để tôi vui cơ chứ? Cứ phải thừa nhận sự thật đến thế sao? Khi nghe điều ấy, cơn tức giận trong tôi như tăng lên gấp bội.
Đã vậy, tôi sẽ cho anh biết thế nào là đau khổ..!!
"Không. Anh mà con kì kèo nữa, tôi sẽ hủy họai chính bản thân mình thật đấy.."



"Được rồi được rồi. Anh thua. Vậy em có cần giúp đỡ điều gì không?"



"Có. Hãy giúp tôi một điều đó là biến khỏi mắt tôi ngay lập tức."
Khánh ngồi im chả dám nói câu nào. Tôi càng thêm đà, chỉ trích mắng mỏ anh. Tôi thấy mình giống như một người mẹ đang dạy dỗ thằng con trai khó bảo vậy...



***
Khánh đỗ chiếc xe trước cửa nhà tôi, ấn chuông liên hồi, điện thoại reo không dứt. Đã một tuần rôi, ngày nào anh cũng đến, đứng ở dưới, gào gọi tên tôi giống như một anh chàng Sinh viên đi tỏ tình cô người bạn gái ở kí túc xá vậy. Nhiều khi tôi thấy vui vui rồi lại bật cười trước sự khôi hài của anh, nhưng buổi đêm lúc lên giường chuẩn bị đi ngủ hay những lúc ngồi yên lặng ở nhà một mình, nghĩ đến những việc tôi phải chịu đựng, tôi lại bật khóc..
Tủi thân lắm, chán lắm, đau xót lắm... Nếu chưa phải chịu đựng, có lẽ chẳng ai hiểu được cảm xúc của tôi lúc này được đâu..!!





----------còn tiếp-----------
Chia sẻ bài viết ^^
Other post

All comments [ 0 ]


Your comments