99 Lần Yêu Tập 3

Thứ Tư, 16 tháng 2, 2011
Part 3


2 tuần đầu, Khánh chăm chỉ hàng sáng dậy sớm, chạy đi mua đồ ăn rồi mắc vào cánh cửa trước nhà để lát tôi ra lấy. Cách một ngày, anh lại viết một bức thư cho tôi. Nội dung đều giống nhau nhưng không hề nhàm chán. Anh kể về những năm chúng tôi mới quen nhau trong một lần trời mưa bên bến xe bus. Ngày nào anh cũng đưa tôi ra bến, chờ tôi lên xe và đi rồi anh mới bắt đầu quay ngược lại để trở về. Nhiều lần vì thương anh, tôi nói dối là không thích gặp và chiều nào cũng dính lấy anh như vậy để anh thôi không phải đưa đón tôi nữa. Lúc đó, tôi thấy được sự buồn bực và tiếc nuối trong đôi mắt anh nhưng kệ, người ta vẫn thường nói, sự thật đau lòng mà. Rồi ngày nào anh cũng nhắn tin sáng gọi tôi dậy, tối lại nhắc tôi đi ngủ. Những dòng kí tự tuy ngắn gọn mà đầy tình cảm của anh đến giờ vẫn được tôi lưu trong máy tính, thỉnh thoảng lôi ra đọc và cười khúc khích. Nghĩ đến đó, tôi lại mở cái lap ra, click vào mục "Tyce".. hàng nghìn tin nhắn nhanh gọn đều nằm tất trong đây..



"Hôm nay đã hẹn em, dằn dò đi dặn dò lại như thế rồi mà vẫn quên không đến. Em cố tình trêu tức anh phải không? Biết đây là lần thứ bao nhiêu em trễ hẹn rồi không?



"Lần thứ 6 rồi đấy cô ạ.. Bắt tội anh chờ hết cả buổi chiều.. Chán em lắm.. Lần sau nhớ đặt báo thức trước đấy.."



"Lâu chứ.. Hôm nay trời con mưa nữa, anh đang sốt rét run cầm cập đây này. Em độc ác quá..!"
...
"vợ ơi..dậy đi không lại muộn học bây giờ.."
"vợ ơi..ngủ đi sáng mai lại không dậy được bây giờ.."
"vợ ơi..dỗi àh? Anh xin lỗi mà.."
"vợ ơi..đang làm gì đấy, em ăn cơm chưa?.."
"vợ ơi..ngủ ngon nhé! Yêu em .."
"vợ ơi..hôm nay anh vừa bị ngã, đau quá, qua nhà anh đi.."
"vợ ơi..ốm à? Ừ nghỉ đi nhé! Yêu emm "
...



"Chúc mừng sinh nhật em yêu của anh. Anh có một món quà bất ngờ muốn dành cho em. Tí nhớ qua sân vận động X lần trước nhé.. Em đặt báo thức đi, lần này mà quên là anh giết đấy..."



"Đương nhiên quà của em anh vẫn còn giữ rồi.. Con lật đật đấy anh đang cầm trên tay đây này. Chẳng hiểu sao mấy lần ném đi rồi mà nó vẫn cố tình quay lại ý :-" chắc yêu anh quá ý mà.."
...
"gọi một tiếng chồng đi, đừng có anh yêu mãi thế! "
"có thế chứ..haha, em đáng yêu quá.."
"vợ ơi.. Anh Yêu Em..hehe"
....
Tôi đưa tay quệt dòng nước mắt đang lăn dài trên má.. Nhớ quá cái thời học sinh ấy. Tình yêu mới trong sáng, trẻ con và đáng yêu làm sao.. Cũng tại ngày ấy còn nhỏ, chỉ biết yêu là yêu hết mình, cần gì nghĩ ngợi, lo toan đến tương lai làm chi. Tôi và anh yêu nhau, đơn giản là yêu thôi, cứ đến đâu thì đến, miễn bên nhau là hạnh phúc rồi. Ngay đến khi chuẩn bị cưới nhau, anh đối xử với tôi hết sức tốt bụng và chăm chút, lúc đó tôi vẫn nghĩ rằng..



Anh yêu tôi nhiều quá, có lẽ suốt cuộc đời này, người yêu thương tôi nhiều nhất ngoại trừ bố mẹ ra chắc chắn chỉ có mình anh...
...



Ngồi trong bóng tối, tôi hồi tưởng lại tất cả mọi việc đã xảy ra trong thời gian qua. Tôi ngẫm nghĩ đến những việc anh làm cho tôi, tại sao lại tốt đến vậy? Nếu đã có người đàn bà khác rồi, còn quan tâm đến tôi nữa làm gì? Hay là do anh cảm thấy có lỗi và có trách nhiệm với tôi nên chỉ cố hòan thành tốt nó thôi?
Khó hiểu quá, suy nghĩ của anh khó hiểu quá... Tôi thẫn thờ hồi lâu, có lẽ là do khóc nhiều, mắt lại hơi đau rát rồi buồn ngủ, tôi thiếp đi lúc nào chẳng hay..
Sáng hôm sau tỉnh dậy, trời đã quá trưa, tôi giật mình...
Hôm nay im lặng lạ thường..



Chạy ra ngoài cửa, không thấy đồ ăn đâu, tôi lại chạy ra hòm thư, cũng chẳng có bức nào. Tôi lên phòng, mở máy điện thọai ra, không một tin nhắn, không một cuộc gọi nhỡ, tôi giật mình, lần thứ 2 trong ngày.
Hôm nay anh như biến mất khỏi cuộc đời tôi vậy. Lặng lẽ đến kì lạ khiến người ta không khỏi tò mò. Tôi ngồi trong phòng, đứng nghỉ không yên, ăn cũng chẳng thấy cơm ngon miệng. Cảm giác thiếu thốn một cái gì đó cứ liên tục xấm chiếm lấy suy nghĩ của tôi. Đến tối, vẫn chưa thấy động tĩnh gì, tôi mở điện thọai lên, định gọi cho anh nhưng lại thôi. Thế này thì chủ động quá, tôi đang giận anh mà. Có lẽ anh chỉ đang chơi cái trò mèo vờn chuột mà thôi..



Nhưng tôi đã lầm..

Sáng hôm sau, và những ngày sau nữa, anh đều không đến hay gửi bất kì tin nhắn hay bức thư nào cho tôi..



Gần một tuần trôi qua, không thấy có động tĩnh gì, tôi lo đến bật khóc. Chẳng hay anh cảm thấy đã hết trách nghiệm với tôi rồi nên từ bỏ mà đi theo người đàn bà khác ư? Chẳng lẽ lẽo đẽo theo tôi có mấy tuần mà đã gây cho anh cảm giác nhàm chán đến mức vậy sao? Tôi nhạt nhẽo, vô vị đến thế à? Tôi bực đến sốt ruột. Tự dưng nghĩ đến người đàn bà kia, tôi tức điên hết cả người lên.
Cô ta có sức hút mạnh mẽ đến vậy thì tôi cũng chẳng vừa đâu. Chúng tôi còn chưa li dị, nếu anh còn là chồng tôi một ngày, thì không người đàn bà nào có thể lại gần được... Dù anh có không yêu tôi đi chăng nữa, anh vẫn phải bên tôi, hầu hạ tôi, để tôi còn trút giận nữa mà.



Tự dưng suy nghĩ của tôi lúc này mạnh mẽ hơn rất nhiều, có lẽ là do những nỗi đau tôi đã phải chịu đựng quá nhiều rồi, giờ phải để cho người khác chịu thay tôi. Người đó tôi chọn.. ANH..



Bấm nhanh số di động của anh, tay tôi hơi run run..
"..."
"Chuyện gì vậy em?"
"À.. ừ thì... mấy hôm nay, không thấy anh đến.. Em... "
"Dạo này bận quá.."
"À ừm, đúng rồi... Anh còn công việc mà.. Em.. em.. Xin lỗi đã gọi điện làm phiền anh... Không còn chuyện gì đâu.. Em.."
"Nhớ anh à?.."
"Không có đâu" Tôi hét lên, ngượng đỏ mặt. "Chỉ là...."
"Ừm vậy là anh hiểu rồi.."
"Hiểu? Anh hiểu gì?
"Gọi chứng tỏ là em nhớ anh.."
"Em.. em đã bảo không phải rồi mà. Thôi không còn chuyện gì đâu. Dập máy đây.." Tôi nói nhanh gọn, tim đập thình thịch giống như cô gái ngày nào gọi cho người yêu mình chúc ngủ ngon vậy..
Đầu dây bên kia, tôi còn nghe lóang thoáng tiếng anh tỏ vẻ đấy sự ngạc nhiên..
"Ơ..."
...



Sáng hôm sau, nghe thấy tiếng chuông điện thọai kèm theo tiếng liên hồi không dứt của chiếc chuông cửa ra vào.. tôi đoán ngay..Là anh!!!
Lúc này, trong tâm trí tôi chỉ hiện lên có mỗi khuôn mặt và tên của anh. Vội vàng, tôi bật dậy nhanh như một con lật đật, lao thẳng ra cửa phòng. Đến chân cầu thang, tôi đứng khựng lại, cảm thấy hành động vừa rồi của mình có phần hơi thái quá, thật nực cười. Tôi từ từ chỉnh trang lại đầu tóc, kéo ngay ngắn lại chiếc áo và bước những bước thật chậm xuống dưới, kênh kiệu giống như một bà hoàng vậy.



Tôi mở toang cánh cửa, thất vọng ghê gớm. Chẳng kịp chờ tôi xuống, anh đã về rồi. Trên cánh cửa vẫn còn treo lủng lẳng một túi đồ ăn, đính kèm một tờ giấy nhỏ "Cháo gà buổi sáng ^^! " - đó là món ăn tủ của anh, gần đây sáng nào anh cũng làm mang đến cho tôi. Ngó qua hòm, tôi nhặt lên một bức thư, cũng là anh nốt..



"Trang.. Anh biết thời gian quá, em đã chịu đựng rất nhiều nỗi khổ và cô đơn một mình. Đáng nhẽ một người chồng như anh phải ở bên, giúp đỡ và chăm sóc em. Là do anh vô tâm quá, chẳng bao giờ chịu nghĩ đến cảm xúc của em, chỉ biết rằng nếu mang đến cho em một cuộc sống đầy đủ là em sẽ vui. Nhưng em khác những cô vợ khác, điều em cần là tình cảm chứ không phải là vật chất, vậy mà anh không nghĩ ra điều đó.
Anh biết em giận anh rất nhiều! Một người phụ nữ mất đi thai nhi của chính mình có lẽ là niềm đau khổ nhất. Thế mà lúc em cần anh nhất, anh lại không ở bên em, lại còn to tiếng với em trong bữa cơm hôm ấy và đi công tác xa để mặc em ở nhà một mình. Anh biết anh có lỗi, anh sai rất nhiều và anh đang cố dần làm em bớt ác cảm đi với anh. Có thể cho anh một cơ hội được không?



Trang àh, mấy hôm trước anh đã ở nhà, ngồi lục tung hết tất cả mọi đồ đạc trước đây em tặng anh và đồ mà em mang trả lại cho anh. Nó gắn với nhiều kỉ niệm giữa 2 chúng ta quá. Có những thứ từ khi chúng ta bắt đầu quen nhau mà em vẫn còn giữ đến tận bây giờ, chắc em trân trọng chúng nhiều như tình cảm em dành cho anh phải không? Anh cảm ơn vì điều đó. 3 năm chung sống vợ chồng, anh mới thấy được, thà rằng ta cứ như lúc chưa lấy nhau về, sống vô tư không cần lo nghĩ đến tương lai, như thế còn vui và hạnh phúc hơn bây giờ rất nhiều. Lúc trước, vì muốn đem lại cuộc sống thật tốt cho em, anh đã vùi đầu vào công ti, làm việc liên miên không cần biết gì đến em và gia đình cả nên mới làm cho nó tan tác ra như thế này. Dường như anh có cuộc sống riêng của anh, em có cuộc sống riêng của em. Chúng ta ít bên nhau hơn, anh không hay về nhà ăn tối, chắc em cũng buồn lắm phải không?



Anh nhớ khi xưa, anh đã từng hứa với em rằng, anh sẽ trở thành một người chồng thật tốt để em có thể tự hào, sẽ trở thành một ông bố thật hòan hảo để con anh sau này có thể nói to rằng "Ba chúng là người tuyệt vời nhất trên thế gian này." Nhưng có lẽ, chính anh đã hủy họai cuộc đời của em, anh và con chúng ta mất rồi. Giờ anh cảm thấy ân hận lắm, mỗi lần em mắng, em chửi là trái tim anh như tan nát hết cả ra, chả biết nói gì mà chỉ cúi đầu tự trách mình. Anh thấy mình đáng bị như vậy. Nếu ông trời có bắt anh làm việc gì dù là nặng nhọc đến mấy chỉ cần đánh đổi lại được nụ cười ngây thơ trong sáng trước kia của em thì anh cũng nguyện...



Anh muốn nhìn lại em giống như khi xưa, một cô nữ sinh hồn nhiên, tinh nghịch.. Đó mới là người con gái thực sự anh yêu. Không phải nước mắt, gào thét đau khổ như bây giờ.. Anh không biết tại sao em lại nói anh ngọai tình nhưng thật sự thì, anh chẳng hề có người phụ nữ nào khác ngòai em. Anh xin thề điều đó!



Một tuần qua không liên lạc, không phải vì hết yêu em rồi mà đơn gản rằng anh chỉ muốn kiểm chứng một sự thật rằng "Em còn yêu anh không".."Anh còn yêu em không thôi" Không phải vì anh không tin em mà anh thấy dạo này chúng ta đều thờ ơ với nhau quá, chẳng được như xưa. Anh muốn giữa giữa 2 người cần có một nốt lặng, một ngày, một tuần lặng! Lặng để biết chúng ta còn thuộc về nhau không? Để biết ta yêu nhau đến nhường nào.



Trang, em biết không, khi thấy em chủ động gọi điện cho anh trước, anh vui lắm, nó còn vui sướng hơn cả khi anh được nghe em nói câu "Em Yêu Anh". Em không thể hiểu được cảm xúc lúc đó của anh đâu. Anh chỉ muốn chạy thật nhanh lại để ôm em, hôn em thật nhiều. Lúc đó, anh mới đính chính lại một điều rằng.. "Anh còn Yêu Em, rất rất rất Nhiều.."
Vì cả 2 ta còn nhiều tình cảm cho nhau vậy nên, hãy bỏ qua quá khứ mà tha lỗi cho anh nhé! Anh sẽ thay đổi, sẽ làm lại gia đình này. Nó sẽ hạnh phúc, luôn tràn ngập tiếng cười chứ không như trước nữa đâu. Nhưng một mình anh thì không đủ sức mạnh ấy nên... "Anh Cần Có Em.." Hãy quay về đi, đừng lảng tránh nữa. Giờ anh muốn là người duy nhất đem lại niềm hạnh phúc cho em, giống như quá khứ trước kia vậy. Hôm nay anh chờ em ở nơi mà chúng ta có nhiều kỉ niệm nhất, hãy dò lại trí nhớ và đóan xem đó là ở đâu đi.. Anh sẽ Chờ Em ở đó.. Không đến không về.. Hãy tin anh một lần, em nhé! Yêu em"


Tự dưng nước mắ tôi chảy giàn giụa, chẳng thể kiểm soát nổi nữa..
Có lẽ anh vẫn còn yêu tôi , nhiều hơn tôi nghĩ.
Cầm bức thư dài trên tay, tôi không khỏi sung sướng và xen vào đó là cảm giác bồi hồi giống như cô nữ sinh ngày nào nhận được bức thư tình của người yêu vậy. Lại một lần nữa, cả ngày hôm ấy tôi làm việc gì cũng chẳng ra hồn... Đáng nhẽ ra quét bụi phải hất ra ngoài vậy mà tôi lại đẩy nó vào sâu trong phòng mình. Tôi ngồi hồi lâu trân ghế, mãi lúc sau mới sực người tỉnh dậy bởi một mùi khen khét từ chiếc chảo dim thịt.. Nó cháy đen thui. Tôi nhìn, bật cười, cảm giác như một đứa trẻ vụng trộm mẹ làm điều gì sai trái vậy..



Nụ cười trong một ngày lạnh giữa thu.. Nó tươi, rạng cười và tràn đầy sức sống..
Tôi đọc đi đọc lại bức thư nhiều lần, nghĩ đến người đàn bà kia, nghĩ đến những lời nói của anh, tự dưng thấy mình đáng trách, tại sao lại không tin anh cơ chứ? Phải chăng tôi đã nhầm lẫn đâu đó?



Đúng vậy, nếu muốn biết câu trả lời thật sự, tôi cần đi gặp anh...
Tôi lên tầng, đứng trước gương chuẩn bị đến hàng chục bổ quần áo, thay đi đổi lại mà vẫn chưa thấy ưng ý. Sau đó lại ra hàng làm lại tóc mà make thật nhè nhẹ che bớt đi phần nào khuôn mặt nhợt nhạt của tôi. Về nhà, xem đồng hồ vẫn còn sớm quá, tôi đứng ngồi không yên, chỉ mong đến tối thật sớm để được gặp anh...
Chờ, chờ, chờ.. Thời gian tuy rất qúy nhưng nó là con đường nhanh nhất cướp đi tất cả những thứ mà ta có được...!!!



***
Bầu trời mang một màu hồng nhàn nhạt điểm xuyết một vài tia nắng xuyên qua đám mây chiếu rọi vào khuôn mặt. Tôi hít một hơi thật đầy, cảm nhận được một mùi hương nhè nhẹ của đất trời tràn sâu vào trong lòng. Hôm nay tôi mặc một chiếc áo khóac mỏng và một chân váy trắng bồng bềnh, tự cười mình thật trẻ con biết bao, kí ức khi xưa chợt ùa về. Bỗng chốc một cơn gió mạnh thỏang qua, hất tung chiếc váy và mái tóc. Tôi dưa tay lên vuốt mái, ngước nhìn bầu trời, thầm ước những cơn gió kia mau mau đưa anh đến đây thật nhanh. Xung quanh tôi là khoảng sân trống, rộng và lộng gió...



Nơi mà anh mà tôi có nhiều kỉ niệm nhất, nơi mà anh đã tỏ tình tôi lần đầu tiên, nơi mà anh đã quỳ xuống, cầu hôn và đeo trên tay tôi chiếc nhẫn tỏa sáng như ánh mặt trời mùa hè vậy. Sân vận động X ngày nào, đã 8 năm trôi qua, nó vẫn vậy chẳng hề thay đổi, chỉ khác là lòng người đến đây ngày một khác đi mà thôi...
Tôi đứng đó một hồi lâu, dần thấy khung cảnh thay đổi, không hiểu có chuyện gì mà mọi người xúm xụm lại một chỗ phía xa xa kia, có vẻ khá đông. Tôi định tiến lại xem nhưng chợt nghĩ nếu mình đi chỗ khác, anh đến rồi mà không thấy đâu, tưởng mình chưa hết dỗi lại bỏ về thì nguy. Nghĩ vậy, tôi vẫn đứng đó mặc dù trong người vẫn rất tò mò hóng chuyện ngòai kia.



Thêm 10" nữa, chờ mãi vẫn chẳng thấy anh đến, tôi bắt đầu thấy lo lo. Chẳng hay tôi đã đến nhầm chỗ hay là anh đã gặp phải chuyện gì không hay rồi. Suy nghĩ vừa đến, trong tôi như chợt bừng tỉnh.. Gấp gáp, tôi xoay người lại đằng sau, từ phía đám đông đang chụm lại một chỗ ấy...



Một chùm bóng hình trái tim hai màu hồng và trắng đang bay lơ lửng trên bầu trời đang ngà màu, vô phương hướng. Nó cứ bay, bay lên cao dần, người mua nó cũng chẳng thèm chạy lại với lấy chùm bóng kia cho nó khỏi bay nữa.. Ừm đúng rồi, làm sao có thể với được cơ chứ? Cơn gió mạnh mẽ vô tình nào đó đã đưa nó bay xa, xa quá rồi, chẳng thể với tới...



Người ấy không phải cố tình để những quả bóng kia tuột khỏi tay mình mà bay lên trời, người ấy không phải là không muốn chạy đến túm lấy chùm bóng kia, níu giữ nó trở về... Chẳng qua là vì người ấy....



"..."
Tôi chạy như vô hồn về phía đám đông ấy, tim đập thình thịch, giọt nước mắt sợ hãi chỉ trực trào ra. Tôi giống như những quả bóng kia vậy, vô phương hướng, không thể kiểm soát chính bản thân mình, chạy như bay, không thể dừng lại... Tôi đưa tay quật hai dòng người đang cản lối mình, quỳ xuống trước thi thể đẫm máu trước mặt, lắp bắp nói không thành tiếng, đôi bàn tay run run, thở không ra hơi.



"Khánh.. Khánh... Anh làm sao thế này.. Tỉnh.. tỉnh dậy đi chứ? Anh bị làm sao thế này... Khánh." Tôi gào lên, khóc lóc.. "Khánhhhh..."
Sự sống của con người thật sự mong manh quá..!!!



...
Cả người tôi mệt lử, chân tay mỏi rã rời. Cả ngày hôm nay, tôi đã ngồi trực bên phòng bệnh, tay gọt đi gọt lại quả lại đã tróc vỏ, nhìn Khánh bằng một ánh mắt vô hồn. Anh một lần nữa lại thất hứa với tôi, anh đã nói rằng sẽ chăm sóc cho tôi, sẽ làm lại một gia đình mới từ đầu, anh nói rằng muốn chuộc lỗi với tôi, muốn tôi cho anh thêm một cơ hội nữa.. Vậy mà anh đã làm gì thế này, nằm im lặng trên giường không đụng đậy đến một lần..
Anh quá đáng quá, anh độc ác lắm.. Đã hứa sẽ mang lại cho tôi cuộc sống chỉ toàn hạnh phúc và tiếng cười, thế mà giờ lại làm tôi khóc như vậy ư?



Tôi nấc lên từng lần, thở không ra hơi, đôi mắt đau rát ngày nào giờ lại có dịp tra tấn, nước mắt xảy nhiều không kìm lại nổi, nó trà xát vào tim tôi, nó như biến thàng băng, đâm vào trái tim yếu ớt mỏng manh của tôi. Cứ hết lần này đến lần khác, khi tôi chuẩn bị tìm lại được niềm vui của chính mình thì nó lại xuất hiện, cướp đi tất cả mọi thứ...
Tôi vuốt nhẹ mái tóc của Khánh, khẽ thì thầm.
"Khánh của em, sao anh cứ nằm im mãi thế, tỉnh dậy.. Tỉnh dậy đi chứ.. Anh tỉnh rồi, em sẽ tha thứ hết tất cả mọi chuyện trước kia, em sẽ không hờn dỗi vu vơ nữa.. Em tin anh, tin rằng anh không ngọai tình. Khánh của em hiền lành như vậy, làm sao có thể làm những điều khiến em đau lòng được cơ chứ... Khánh... Anh tỉnh dậy đi"
"..."
"Chị Trang.."
Tôi quay đầu lại, nhận ra Jason đang đứng trước cửa ra vào, bộ quần áo thấm đẫm nước mưa, trên tay xách một túi hoa quả, có lẽ là mang đến cho anh. Cậu ta đến gần, đặt túi đồ lên bàn, ngước nhìn máy đo nhịp tim, thở dài...
"Bị chấn thương mạnh quanh vùng đầu, não bị tổn thương dẫn đến hôn mê bất tỉnh và dễ gây..."
"..."
"Tất cả là lỗi do tôi. Nếu tôi không cố chấp như vậy, nếu tôi tha thứ cho anh sớm hơn thì có lẽ đã không xảy ra chuyện thế này rồi. Tôi... Tôi.."
Tôi gục đều trên cánh tay Jason, tìm niềm an ủi cuối cùng cho mình. Căn phòng im lặng như bị đánh thức bởi tiếng khóc của tôi.



"Chúng ta ra ngoài nói chuyện thôi. Cần để cho anh được nghỉ ngơi."
Bước ra khỏi căn phòng, một làn hơi lạnh đến buốt giá ập vào người khiến tôi rét run. Một tay đưa lên xoa xoa bờ vai mình, một tay nhận lấy tách café từ Jason, tôi mới nhận ra rằng.. Đôi mắt mình đang nặng trĩu xuống vì thiếu ngủ. Ngồi ở hàng ghế chờ, chỉ bằng một ngụm mà tôi đã uống quá nửa cốc. Cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn hẳn.



"Tôi có thể hỏi cậu câu này được không?"
"Chuyện gì vậy?"
"Có phải.. Anh Khánh có người đàn bà khác ở ngòai phải không? Cậu nói trả lời tử tế đi, tôi muốn biết sự thật."
"Chị.. Em thực sự không biết ai đã kể chuyện này với chị nhưng em đảm bảo một điều rằng. Anh Khánh không phải là hạng người như vậy. Anh ý suốt ngày vùi đầu vào công việc, làm gì còn thời gian chăng hoa với người khác được chứ?"
"Cậu đừng nói dối. Tôi đã điều tra công việc của Khánh và biết rằng, anh ta đã nói dối tôi phải đi công tác xa ngày và thực sự thì chẳng có công việc nào cả. Vậy anh ta đi với ai cơ chứ?"
"Chị biết cả chuyện đó sao? Thật ra thì.. ừm thì.. à."
"Nói nhanh đi. Đừng làm tôi sốt ruột nữa." Tôi quát lên.
"Đúng thật là anh Khánh không có chuyến đi xa nhà nào hết, thật ra.. Ừ thì thật ra.. Anh ấy đi.. Đi du lịch một mình."
"Ha!! Cậu tưởng tôi là trẻ con chắc mà đi tin những lời nói như thế? Anh ấy bận tối mắt tối mũi, nếu không vì người con gái khác thì thời gian đâu mà phung phí như vậy chứ?"
"Vì chị.."
"Tôi ư? Tôi thì có liên quan gì ở đây chứ?"
"Vì chị đã thay đổi quá nhiều. Chị không còn chăm lo cho gia đình như trước nữa. Anh Khánh rất buồn, chẳng qua đi xa như vậy là muốn đính chính lại tỉnh cảm của chính mình."
"Tôi thay đổi ư? Đính chính lại tình cảm ư?"
"Đúng vậy. Anh ấy chỉ muốn thử xem, nếu một thời gian dài không có chị ở bên, liệu anh ấy có còn yêu chị như xưa nữa không? Chỉ là một thử thách nhỏ trong tình yêu thôi mà chị."
"Cậu đừng đùa tôi. Chính tôi đã trông thấy anh ta đi vào cửa hàng bán đồ bầu cùng với một người đàn bà khác, chẳng lẽ hành động như vậy mà cũng có thể nói rằng thử thách tình yêu được ư?
"Chị nói gì vậy, anh Khánh không những đã không có người đàn bà khác thì làm sao có thể có con được cơ chứ? Liệu chị có thấy nhầm người không?"
"Nhầm ư? Cậu nghĩ tôi đã già quá đến nỗi nhìn nhầm ngay cả chồng mình ư?" Tôi nói lớn tiếng.. "Tôi đã trông thấy điều đó đúng vào sinh nhật của mình vậy nên tôi mới ghét anh ta đến như vậy...Giờ thì.."
"Từ từ khoan đã nào.. Sinh nhật chị ư? Hôm sinh nhật chị anh Khánh đã đi chọn quà cho chị cả ngày mà, làm sao có chuyện đi với người phụ nữa khác được.. Trừ khi.."
"Trừ khi làm sao?"
Jason đứng phắt dậy.. "Chị đã nhầm vợ em là người đàn bà đó rồi.. Hôm đó vợ em cũng đi cùng mà."
"Nhảm nhí gì vậy, chẳng lẽ cậu để Khánh và vợ mình đi mua đồ bầu một mình cùng nhau ư? Không thể nào.."
"Không.. Không phải một mình. Hôm đó có em đi cùng nữa mà. Có lẽ lúc chị gặp hai người bọn họ chỉ là tình cờ mà thôi."
Tôi nhìn Jason, chợt sực tỉnh..
Phải chăng chính tôi đã hủy họai đi cuộc sống của mình?
Ý nghĩ vừa thóang qua trong đầu thì giọng của một người phía cuối hành lang như chợt kéo tôi lại hiện tại..
Tôi chạy như điên về chỗ người bác sĩ, kéo tay và áo ông ta lại hỏi chuyện..
"Chồng tôi có làm sao không hả bác sĩ, anh ấy sẽ tỉnh lại chứ? Anh ấy có bị thương nặng lắm không? Bác sĩ... anh ấy không sao chứ?.."
"Tôi rất xin lỗi..."
"..."
"Hiện giờ anh ta đang tỉnh lại một chút, cô nên tận dụng thời gian vào thăm đi.. Rồi chúng ta sẽ nói chuyện sau..."
SẮP kết thúc thật rồi..!!



***
Tôi bước vào căn phòng, hơi ấm tràn người. Tôi nhìn anh đang nằm bất động trên giường, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt.
Đau đớn tột cùng.. Nước mắt trào ra..!!
"Khánhh.." Tôi nửa khóc nửa gọi tên anh, giọng lạc đi trong tiếng nấc nghẹn ngào.
Khánh tư từ mở mắt, nở một nụ cười nhợt nhạt, thiếu sức sống. Anh nắm chặt lấy bàn tay tôi, ấp ủ nó vào trong chăn, để tôi có thể cảm nhận được chút hơi ấm còn lại trong anh.
"Anh đây.. Anh đây rồiiii.."
"..."
"Xin lỗi, hôm đó anh đã không đến. Đáng nhẽ ra anh phải là người chăm sóc cho em vậy mà giờ..."
"Không.. Không sao.. Đây là việc em phải làm từ lâu rồi. Đó không phải lỗi do anh, em mới là người phải xin lỗi, là do em chỉ tòan đi nghi ngờ anh lung tung, là do em không tin tưởng anh, là do em đối xử không tốt với anh. Em biết em không đúng, em biết em sai rồi. Tại em mà anh bị như thế này.. Em, em..."



Khánh quàng tay, ôm chặt tôi vào người. Gục đầu trên vai anh, nước mắt tôi chảy giàn giụa ướt đãm chiếc áo của anh. Tự dưng tôi thấy mình nhỏ bé quá, lớn thế này rồi mà vẫn còn khóc lóc trước mặt anh giống như một đứa trẻ vậy. Khánh dần đẩy tôi ra, đưa tay lau đi những giọt nước mắt tủi hờn trên má tôi. Anh cười, nói trách móc.
"Sau này đừng như thế nữa. Nếu có gì nghi ngờ thì phải nói thật với anh để anh có thể giải thích chứ. Chúng ta là vợ chồng mà, đừng nên che giấu nhau điều gì cả. Càng chia sẻ, chúng ta càng hiểu nhau nhiều hơn, như vậy mới có thể bền lâu. Em cứ giữ những nỗi niềm cho riêng mình, chẳng tin tưởng anh như vậy làm sao anh có thể lại gần em được cơ chứ?



"Em biết, em như vậy là không đúng. Là do em ích kỉ quá, chỉ biết nghĩ cho riêng mình mà chẳng thèm quan tâm đến cảm xúc của anh. Vậy nên anh phải mau mau khỏi bệnh và về nhà đi, như thế em mới có thể chăm sóc, bù đắp cho anh được chứ. Anh nói rằng chúng ta còn sau này mà..."



"..."
"Anh mau tỉnh lại đi đấy.."
Bàn tay anh nắm bàn tay tôi càng mạnh mẽ, siết chặt hơn. Anh dần nằm dài người xuống, mi mắt hơi khép lại nhưng vẫn cố gắng thì thầm với tôi một vài điều.
"Tranggg..!!"
"..."
"Em hứa sẽ yêu anh mãi chứ?"
"Mãi mãi và mãi mãi"
"Tại sao em lại yêu anh nhiều như vậy?"
"Vì em yêu anh quá..!!"
Dù nhắm mắt, anh vẫn mỉm cuời..!
"Tại sao em lại khóc nhiều như vậy?"
"Vì em yêu anh quá.."
"Đừng khóc nữa. Anh cũng sẽ khóc theo bây giờ.."
"Nhưng em không thể ngăn cản mình yêu anh .."
"Tại sao em lại yêu anh nhiều như vậy?
"Yêu đơn giản là yêu thôi, đâu cần lý do."
"Trang.. Vậy hãy ngừng yêu anh đi.. Em đau khổ quá rồi.."
"Nhưng em không thể ngăn cản nước mắt mình rơi được."
"Rồi sẽ có ngày em sẽ cạn nước mắt mà không thể khóc được nữa.. Lúc đó em sẽ hết yêu anh chứ?"
"Nước là thành phần sống của cơ thể, mãi mãi không thể mất đi được. Nếu có ngày nước hết, con người cũng chết theo.."
"Cảm ơn em.."
Cả anh và tôi đều im lặng. Anh nhắm mắt, dần trôi vào trạng thái ngủ, trông sao mơ hồ quá..!!!
Tôi nhìn anh hồi lâu, chợt nhận ra xung quanh trống vắng quá. Anh lặng yên đến lạ thường. Tim tôi đập thình thịch, nỗi sợ hãi dâng đến tận cổ chuẩn bị bật ra thành tiếng. Tôi nắm chặt bàn tay anh hơn, khẽ lay lay.
"Khánh.. Khánh àh!! Đừng ngủ như thế nữa.. Dậy nói với em điều gì đi.. Đừng làm em sợ.. Khánh, Khánhhh.."
Đáp lại sự cầu xin của tôi, Khánh nhấp nháy môi, cười nhạt và nói..
"Trang.."
"..."
"Anh đói quá.. Em có thể nấu gì cho anh được không?"
"Được, được chứ.. Anh thích ăn gì? Món gì em cũng sẽ làm.."
"Cháo gà..! Em nhớ món cháo anh vẫn thường mang cho em chứ? Anh muốn ăn món đó do chính tay em làm.."
"..."
"Luôn bây giờ đi em.. Anh đói lắm rồi..."
"Vậy anh chờ em nhé..! Nhanh thôi, em sẽ quay lại ngay.."
"Được, anh chờ.. Bao lâu anh cũng sẽ chờ. Em đi luôn đi.."
Rời bàn tay anh, tôi đi loạng choạng ra ngoài. Trong tim vui sướng vì anh đã thức lại mặc dù đâu biết rằng... Đây mới chỉ là bắt đầu..!!
...
"Tại sao em lại yêu anh nhiều đến như vậy? Anh đã hỏi tôi câu đó hai lần. Nhưng ngay cả chính tôi cũng không biết tại sao nữa. Tôi yêu anh, đơn giản là yêu, tình cảm chẳng biết từ đâu cứ đến, dào dạt và nhiều vô bờ bến. Tôi yêu anh..yêu vô điều kiện..!!
...
"Bíp.. Bíp.. Bípppppp.."
"..."
Người chết, tình hết, người còn lại cũng chết theo...
Tôi tựa và dần sụp người bên cánh cửa trước cửa phòng bệnh. Tuy quay lưng về phía căn phòng nhưng tôi vẫn có thể biết được những gì đang xảy ra trong đó..



Một âm thanh lớn kéo dài như đang chết lặng trong tim tôi. Nó phát ra từ chiếc máy đo nhịp tim ngay cạnh giường anh. Một tiếng "Bíp" bỗng dưng kêu nhanh dần rồi rít lên một cách đau đớn và im bặt luôn.. Điều đó là bằng chứng cho một sự sống đã kết thúc..
Hết..!
Hết thật rồi..!
Tất cả mọi thứ đã chấm dứt..
Từ nay và mãi mãi về sau.. Kết thúc rồi..!
Tôi lặng người, không còn sức lực để đứng dậy được nữa, mọi cơ quan trong cơ thể như bị đóng băng cứng đờ người lại. Tôi ngồi trước cửa phòng anh, lời hứa nấu món cháo còn vang vọng chưa dứt đâu đây vậy mà anh đã đi mất.



Anh đã nói dối tôi, lời nói dối hòan hảo nhất. Nhưng tôi phải cảm ơn sự dối trá đó của anh, nếu tôi mà đứng đó, phải chứng kiến cảnh anh ra đi ngay trước mắt mình, có lẽ tôi sẽ không thể chịu đựng nổi mất.
Rồi sự kìm nén trong tôi như bị vỡ òa, nó bật khóc thành tiếng. Tôi thở không ra hơi, gọi gào tên anh. Đôi mắt đỏ hoen, khuôn mặt méo xệch, tôi đau đớn ngồi im tại chỗ, chẳng thể đứng dậy nổi, dường như mọi thứ xung quanh tôi đều chìm đắm trong sự im lặng hết rồi, chỉ còn nghe được những tiếng chạy rầm rầm của các bác sĩ và y tá trực phòng di chuyển xung quanh mình. Tôi đờ đẫn gắng đứng dậy, từ từ quay người lại, chiếc máy đo nhịp tim giờ chỉ còn là con số 0...



Một đường thẳng chạy dài vào tim tôi, cứa một vết sâu đau nhói tận trong tim...
Tôi chạy lại giường anh, giọng lạc đi vì những cái nấc đang cố dâng trào..
"Khánh...Anh ơi, tỉnh dậy đi.. Đừng nằm im mãi như thế mà.. Tỉnh dậy đi tỉnh dậy đi.. Anh còn chưa được ăn món cháo em nấu mà, àh không, e còn nhiều món muốn nấu cho anh ăn lắm. Anh phải mau tỉnh dậy đi chứ? Em còn nhiều điều muốn tâm sự với anh, còn nhiều tình cảm muốn bù đắp cho anh mà... Tại sao anh cứ tốt với em mãi thế? Tại sao không cho em một lần được trả ơn anh cơ chứ? Anh nói xem sau này em phải làm như thế nào bây giờ? Em cũng muốn nước mắt hết thật nhanh, cũng muốn đi cùng anh, muốn được làm vợ anh suốt đời, trọn kiếp mãi sau này. Anh có nghe thấy em nói gì không? Hãy dậy và trả lời em đi, hãy nói gì đó với em đi. Em muốn được nghe anh nói lại câu "Anh yêu em" mà.. Em muốn nghe, muốn nghe anh nói câu đó thật nhiều, thật thật nhiều mà.. Khánhhh.."



Dù đã cố vịn vào thành giường những tôi vẫn sụp người xuống, chân tay rã rời, ánh mắt mỏi mòn.. Trong tiếng nấc và những giọt nước mắt đang hoen ướt đôi mi, một làn sương mờ chợt đến, che phủ hết toàn bộ mọi thứ trước mặt tôi. Nó mờ dần, mờ dần và chẳng còn thấy gì nữa.
Ừm có lẽ tôi đã ngất... Nhưng nó thật tốt.. Có lẽ là tôi đang mơ chăng, rồi khi tỉnh lại, sẽ thấy anh đang đứng ngay cạnh tôi, trên bàn là bát cháo vẫn còn đang nóng hổi cùng đóa hoa hồng đỏ rực vẫn còn đang tươi trẻ đầy sức sống. Rồi trong cơn mơ ấy, tôi sẽ mơ đến câu chuyện cổ tích ngày xưa, khi anh quỳ xuống, đeo trên tay tôi chiếc nhẫn tỏa ánh sáng mặt trời giống như nụ cười của anh vậy.



Nhưng thời gian đã mất không thể lấy lại được... Sai lầm đã phạm phải không thể xóa bỏ được... Giờ đây tôi phải chấp nhận một sự thật rằng...
Tôi đã mất anh thật rồi...
...
Nước mắt cạn.. Nỗi buồn chấm dứt..!!!
...
Nếu cho dù anh có hỏi cưới tôi thêm 100 lần đi chăng nữa thì cả 100 lần tôi cũng sẽ nói rằng "Em đồng ý.." Tôi sẽ dành 99 lần còn lại của mình để yêu thương anh nhiều hơn, tôi sẽ rãi bày hết tâm sự của mình để anh được hiểu tôi nhiều hơn. Sẽ không ích kỉ, không ghen tuông nữa, vì..

99 lần yêu còn lại sẽ là 99 tình yêu trọn vẹn tôi dành hết cho anh..!!





__________The End__________
Chia sẻ bài viết ^^
Other post

All comments [ 0 ]


Your comments