Cặp Đôi Ngốc Nghếch tập 2

Thứ Ba, 8 tháng 3, 2011
Chương IV: Tâm trạng
Ngày...tháng....năm....

Đi học buổi sáng công nhận buồn ngủ thật, cứ ú a ú ớ hết gần tiết mới minh mẫn lại được, đi học chiều lại càng buồn ngủ hơn nhưng ở nhà chẳng làm gì lại cũng buồn ngủ! Mà rốt cuộc mình đang nghĩ linh tinh cái gì không biết? Chắc tại thầy giảng cứ ề à trên bục nên tâm trí mình mới lãng đãng treo lơ lửng ngoài ngọn cây vậy.

Đang thả hồn cho gió đong đưa thì tự nhiên thằng bàn trên gọi giật một cái, suýt nữa là mình hét lên rồi! Nó bảo làm gì mà cứ mơ màng vậy? Mình bảo đang làm thơ! Nó bảo làm được mấy câu rồi? Mình bảo nhiều lắm nhưng chẳng nhớ câu nào cả!

Nó cười khì khì kêu thầy giảng chán nhỉ? Mình lập tức hào hứng phụ hoạ rằng thầy giảng làm mình nổi hứng làm thơ ! Và Cứ thế này thì không khéo học hết năm nay mình sẽ xuất bản được một tập thơ dày mang tựa là Vô đề, nội dung là Vô cùng, bán là Vô giá cũng nên.

Nó lại cười! Lại một lần nữa công nhận thằng này cười đẹp. Chắc nó cũng biết vậy nên khi nói chuyện cũng hay cười. Dù bản thân mình thì thấy nó cười không đẹp bằng lão nhưng chắc là duyên hơn vì nó có răng khểnh, răng lão thì không khểnh được vì bố mẹ lão luôn tâm niệm câu nói của các cụ là " cái răng cái tóc là góc con người", nên có cái nào thừa ra thụt vào thì đã nắn chỉnh từ nhỏ còn đâu. Ai ngờ đâu mà cái "góc" đó lại làm mất đi cái duyên chứ. Mình thì chỉ thấy lạ là hồi nhỏ lão hay ăn đồ ngọt vậy mà răng không bị sún trong khi mình không ăn nhiều mà cứ sún liên tục.

Dạo này mình và thằng bàn trên cũng hay nói chuyện với nhau, chủ yếu là nội dung vớ vẩn. Nó cũng khá là vui vẻ và hoà đồng, không như lúc đầu mình tưởng, giờ nó chơi với cả lớp cứ như nó vào học lâu rồi vậy không còn khoảng cách gì nữa. Cả con bé kia cũng vậy, dù trông hơi tiểu thư nhưng nó cũng khá thân thiện với cả lớp. Đến lớp dạo này cũng vui lắm!

Từ hồi lão đi học đến giờ mình ít gặp lão hẳn ( mỗi ngày gặp khoảng một lần chứ mấy) thường là gặp vào buổi tối lúc cả hai cùng mang cái dáng vẻ làm bố mẹ tưởng là lên gác học bài, tưởng lão lớn hơn mình rồi không làm trò đấy nữa ai dè vẫn sợ bố mẹ mắng tội chơi game.Nhưng bực nhất là lão cứ tưởng mình hứng thú lắm nên suốt ngày kể chuyện cưa cẩm vớ vẩn của lão. Trông cái vẻ hớn hở thấy mà ghét.


*** Dạo này sao trông con bé không có tinh thần mấy. Cứ ngơ ngơ ngác ngác trông đến là ngố. Chuyện gì vậy nhỉ.? Hay là nó lo lắng chuyện học hành, thấy bố nó cũng nói vấn đề này dữ lắm. Áp lực quá à?
Mà không!! Không đời nào. Nó mà lo cho sự nghiệp học hành của nó thì cao tay cũng chỉ được 5 phút, sau đó đâu lại vào đấy, đùa lại vẫn đùa.
Bên nhà nó vẫn bình thường mà. Hay là nó vì chuyện ở lớp nhỉ? Nhưng xưa nay nó vốn là đứa hoà đồng, vui vẻ, chẳng mấy ai ghét nó. Mà nếu là chuyện ở lớp thì mình chưa hỏi nó đã nói rồi thì kể lể để mình thấy là nó đang tức thế nào, biết khôn thì đừng động vào nó. Còn đây hôm qua mình hỏi thì nó kêu "có chuyện gì đâu, bình thường mà, chắc anh đang vui quá nên nhìn ai cũng thấy buồn đấy"_ vẫn không quên đá đểu mình một câu.
Rốt cuộc là chuyện gì nhỉ?


Ngày...tháng ....năm...

Sao mình cứ thấy chan chán trong người vậy.Có chuyện gì đang xảy ra với mình vậy?
Ừ thì lão có một cô nàng để theo đuổi, lão không thèm bỏ thời gian ra chơi với mình nữa.
Ừ thì lão có vẻ thật sự thích cô nàng đó và đúng là chị ta rất xinh.
Thì sao chứ!!

Đâu phải lần đầu lão thích một người đâu! Lão ta đa tình từ bé, từ lúc mẫu giáo đến giờ không biết đã để ý bao nhiêu người rồi, từng cặp kè một thời gian cũng có nhưng lão chưa chính thức yêu ai, chưa ai khiến lão phải để tâm nhiều đến vậy, kể với mình nhiều đến vậy! Chị ấy rõ ràng là đặc biệt hơn.

Chính điều này khiến mình buồn quá đi! Vì sao mình buồn á!
Ừ thì lại phải nhận rằng vì mình thích lão chứ sao nữa!
Mình thích lão! Đấy là sự thật mà mình chẳng muốn chấp nhận chút nào. Mình biết với lão mình luôn là một đứa em, lão quý mình nhưng đó là tình cảm khác. Vắng mình không khiến lão buồn hay nhớ gì cả. Hơn nữa lão cũng đâu có xem mình như một đứa con gái.

Đang yên đang lành tự nhiên mình lại quay ra thích lão làm gì cơ chứ! Mình ghét cái thứ tình cảm rắc rối, lòng bòng trong lòng mình quá. Vừa khó chịu và còn làm mình khó ở nữa. Thấy lão thì tim đập nhanh hơn, lòng rộn ràng hơn nhưng khi nghe lão nói chuyện thì lão cứ nhắc đến chị ấy là tim mình lại nhói lên một cái, tâm trạng thì cứ không ổn định lại hay cáu giận vô cớ. Trong một lúc mà cứ thay đổi xoành xoạch, cái này mà cứ kéo dài thì chắc mình khó sống quá. Huhu

Mệt mỏi dễ sợ, nhưng đã lỡ thích rồi thì phải làm sao đây?
Buồn cũng là vì vậy.


*** Sắp đến sinh nhật của con bé hàng xóm rồi!!!
Năm nay biết mua gì cho nó đây nhỉ? Hay vẫn bổn cũ soạn lại? Có hơi tội nghiệp nó không?
Dạo này đang bị viêm màng túi nặng quá. Bao nhiêu công của đã đổ hết vào kế hoạch 4C rồi. Riêng tiền di động đã ngốn của mình khá nhiều. Tối nào cũng gọi điện buôn với nàng khoảng 2 tiếng. Nói toàn cái linh tinh, nói chung là chẳng thêm được mấy thông tin. chỉ thêm khoản phục tài ăn nói của nàng, chắc nàng được xếp vào dạng khéo miệng mà dùng theo từ ngữ lịch sự là "biết cách ứng xử". Rủ nàng đi ăn thì đâu phải một mình nàng đâu, nàng còn có cả đám bạn không biết chữ thương xót viết như thế nào, cứ ra tay là thẳng cánh.... Nhưng có chút kết quả thì cũng được vậy. Đây gọi là vốn đầu tư, phải đầu tư mới sinh lời được chứ. Thời buổi này đâu chả vậy. Cứ há miệng chờ sung thì có mà ngáp ngáp chờ chết thôi.

Mà không nói thì thôi, nói càng thấy tội lỗi, mình suýt nữa quên mất sinh nhật nó, may mà mẹ tự nhiên nói. Mẹ còn bảo thêm " đúng là con trai vô tâm.", tại mẹ thích có đứa con gái mà. Vô lý thật đấy đâu phải lỗi của mình khi được sinh ra là một đấng nam nhi đâu.

Ngày...tháng ...năm...


Mai là sinh nhật mình rồi. 17 tuổi! Các cụ hay bảo " 17 bẻ gãy sừng trâu". Mình cũng 17 tuổi mà xách xô nước nặng cũng không xong. Chắc câu này chỉ áp dụng với bọn con trai. Mà chắc chỉ là bọn con trai dại bởi có như vậy thì mới đi bẻ sừng trâu, chẳng biết có khoẻ đến mức bẻ được hay không nhưng chưa làm được gì thì đã bị nó húc cho chạy không kịp thở. Ai chứ không phải mình. Mình chả dại.

Mấy hôm trước tâm trạng hơi chán nhưng giờ thì phấn khởi lên rồi. Tại vui mà. Hầu như sinh nhật mình đã thành thông lệ, buổi chiều mình hay cùng lão đi lăng quăng, ăn uống linh tinh xem đồ rồi vòng qua Bờ Hồ chỉ chỏ các đôi tình nhân. Rõ là buồn cười và zớ zẩn.

Còn quà á? Vì lão lười vận động đầu óc nên từ năm mình 12 tuổi tức là lên cấp 2 thì lão toàn tặng mình xương rồng. Năm nào cũng như năm nào., thậm chí 8/3 lão cũng chả thèm tặng hoa mà chỉ tặng xương rồng.
Thành ra cái ban công nhà mình thì xếp ngay ngắn 4 chậu , trong nhà thì lác đác 5 chậu xương rồng. Toàn là của lão tặng.

Lý do thì cực kì" Em biết không, anh tặng xương rồng là rất có ý nghĩa đấy, nó có thể sống trong môi trường khắc nghiệt nhất, lại không cần chăm sóc nhiều, em sẽ học được ở nó tính kiên cường và độc lập khi mỗi ngày nhìn thấy nó. Hơn nữa, anh hiểu em rõ quá mà, nếu anh không tặng xương rồng mà tặng cây khác thì chắc chỉ mấy ngày sau là nó chết héo thôi, con người từ bi như anh không nỡ nhìn thấy một một cái cây xanh mơn mởn cứ mỏi mòn héo úa mà chết. Thiện tai! Thiện tai!"

Lão diễn câu này 2 năm sang đến năm thứ 3 thì mình đã hết kiên nhẫn, nên lão vừa đưa, mình đã cho lão tắt đài và chuyển sang chế độ im lặng. Người đâu mà quái lạ. tặng quà chúc sinh nhật mà vẫn không quên chê bai mình lười biếng lại càng không quên tự khen, tự thưởng cho lão là người từ bi.

Thật ra thì mình cũng vui mà. Mỗi năm tích thêm một món quà, thêm một cây xương rồng cũng như mỗi lần đều tích thêm chút kỉ niệm vậy. Cảm giác có chút gì đó là đặc biệt. Mình cũng thích xương rồng nữa. Chán mỗi chỗ là lý do thích thì có phần như lão nói: Xương rồng không phải chăm sóc tỉ mỉ và đúng là mình cũng có lười thật.

( Chả rõ cái kế hoạch 4C mà tên đầy đủ là "Công cuộc cưa cẩm" của lão tiến hành đến đâu rồi. Rõ buồn cười, còn đặt kí hiệu với mật hiệu nữa chứ. Lão bảo cho thêm phần bí mật và quan trọng. Đúng là trẻ con.
Mà thôi, giờ mình đang thấy vui vui nên cho qua hết kế hoạch của lão. hì hì)


*** Lại phải đi mua xương rồng thôi. Nghĩ cả buổi chẳng ra được cái gì!!!Cũng thấy bản thân hơi quá đáng với nó rồi nhưng làm sao khác được đây.
Trên đời này quà cho con gái nhiều vô kể, vơ mãi cũng không hết, xem đến mỏi cả mắt nhưng để tìm được món quà cho nó thì lại khó. Tại mình thấy chẳng mấy thứ hợp với nó.

Hoa à? Tặng ai thì còn được chứ tặng nó thì chỉ phí. Mà bản thân mình chẳng thấy tặng hoa có ý nghĩa gì! Chẳng qua khi cưa cẩm thấy các cô thích thì mua tặng thôi. Hơn nữa mình lại đi cầm bó hoa tặng nó. Nghĩ đến cũng thấy kì kì quặc quặc.

Gấu bông à! Cũng không hợp! Con gấu đang trắng muốt đẹp đẽ vậy mà ngủ cùng nó thể nào chẳng bị nó đạp bay xuống giường mình chả không ít lần nghe mẹ nó mắng vì tội ngủ xấu.
Hừm! Trừ mấy thứ điệu điệu của con gái ra còn thứ gì nhỉ? Sách à! Mình chẳng thích mua mà mua chưa chắc nó đã đọc.
Đau hết cả đầu! Mệt quá đi! Hỏi nó thích gì thì nó bảo "gì em cũng thích nhưng thích nhất là kiếm được anh chồng đẹp trai, nhà mặt phố bố làm to. Mà không , phố ồn ào bụi bặm lắm, nhà biệt thự đi."
Đúng là bó cả tay cả chân.( Tay chân nó chứ không phải tay chân mình) Trả lời thế thì đừng có cằn nhằn khi nhận quà đấy. Anh đây đã tốt bụng hết cỡ rồi.

....................

Chương V: Sinh nhật!!!
Ngày...tháng...năm...

Hôm nay sinh nhật mình. Đáng ra là phải thức dậy hít lấy cái không khí của tuổi 17 để có được cái cảm giác trở thành người...sắp lớn thì mình lại cuống cuồng bật dậy sau khi nghe tiếng hét của mẹ, cuống cuồng mặc quần áo rồi còn không kịp ăn sáng vội đến trường chỉ vì cái chuông báo thức tự nhiên tắt ngóm. Đến thở bình thưưòng còn không nổi lấy đâu ra thời gian để hít lấy sự trong lành của buổi sáng.

Vậy mà đã xong đâu. Đạp xe vội vội vàng vàng suýt đâm vào người ta, bị mắng một chặp. Vào trường rồi tưởng thế là thoát ai ngờ mình luống cuống chạy thế nào mà ngã uỵch một cái!! Ngay ở sân trường!! Ê hết cả mông! Lại còn quê nữa chứ!!

Bọn nó cứ nhìn mình chằm chặp, ánh mắt như hiện lên câu hỏi" sao con gái con lứa gì mà đi đứng vô ý vậy không biết, hấp ta hấp tấp", vài đứa còn bụm miệng lại cười nữa chứ. Xấu hổ chết được!! Nếu có cái hố nào thì mình chui xuống đó cho xong. May không ở gần lớp mình, không thì bọn nó cười phát điên mất. Việc bị Ngã rõ ràng không phải trường hợp đáng cười, mà còn phải được sự thông cảm, quan tâm của của mọi người. Nhưng đấy là trong trường hợp bình thường. Còn mình thì lại ngã trong một tư thế ..không thể củ chuối hơn được, lại còn do chạy mà không chịu nhìn đường nữa chứ. Tự mình cũng muốn phá lên cười nhưng vì xấu hổ quá nên đành cười trừ rồi chạy gấp.

Ngày đầu tiên của tuổi 17 bắt đầu tồi tệ vậy đó. Nhưng đến lớp thì cũng vui, bọn nó chúc mừng sinh nhật mình, tặng quà mình nữa! Lời chúc thì ôi thôi đủ kiểu. Nào là " Chúc bà sớm có người thương. Nếu có thì nhớ tóm chặt nó ngay khi nó còn khờ, chờ đến lúc nó hối hận thì đã muộn rồi. Cứ vậy nha. Nhớ nghe lời tôi đó"_ Rủa mình chứ chúc gì. Rồi thì " Chúc bà sau này ăn nên làm ra, khấm khá no đủ, con cháu đầy đàn"_ Nghe kinh khủng quá! Sao nó không chúc mình luôn là " Phúc như Đông hải, thọ tỷ Nam sơn"....
Còn mấy lời nữa nhưng dù bọn nó chúc kiểu gì mình vẫn thấy vui và cảm ơn bọn nó nhiều.

Lúc tình hình đã vào bình ổn thì thằng bàn trên mới quay lại nhìn mình, lại cười ( nhưng lần này trông hơi khang khác) " Chúc cậu sinh nhật vui vẻ" nó nói và tặng mình hộp quà. Hơi ngạc nhiên và thắc mắc sao nó biết hôm nay là sinh nhật mình.

Trừ chút chuyện xui xẻo lúc sáng thì hôm nay đúng là rất vui. Hìhì. Mình rất vui. Chiều nay đi chơi với lão mà.

Nhưng đến giờ ra chơi thì một nửa niềm vui đã chuyển thành ..xấu hổ khi con bạn thân cho biết là sáng nay nó và thằng bàn trên đã trông thấy cú "tiếp đất không thể nào hay hơn" của mình. Số là thằng đấy đến lớp thấy con bé cầm quà (con bé ngồi cạnh nó) nó hỏi quà gì, con bé bảo sinh nhật mình nên thằng đấy cũng lon ton đi mua quà. Nó bảo là " vì là bạn mới nên càng phải tặng, coi như quà lấy lòng" ( thằng này nói hay nhỉ, ai bắt nạt gì đâu mà nó nỡ nói vậy chứ). Con bạn thân mình đi cùng nó, lúc về thì thấy mình ngã oạch ở đó. Thể nào lúc nãy nó cười lạ vậy, chắc muốn phá lên cười nhưng phải cố nhịn nên mặt nó mới trở nên buồn cười vậy. Xấu hổ quá!!!!

Thôi, cố gắng về ngủ trưa một giấc để quên đi mấy chuyện đen đủi. Lấy sức chiều còn đi chơi. Xấu hổ thì xấu hổ nhưng miệng mình vẫn cứ cười toe toét, không khác được. Tại mình vui quá mà!!!

*** Chết mình rồi!! Mình thất hẹn với nó . Mình cho nó leo cây . Hôm qua đã hứa với nó rồi. Vẫn biết quân tử giữ lời là quân tử dại nhưng hôm nay là sinh nhật nó... Lúc nãy gọi điện về bảo, nó chẳng nói gì cả, chỉ "vâng" rồi cúp máy. Vậy mới sợ chứ. Chắc là nó đang giận điên lên.

Biết vậy nhưng mình đâu làm gì khác được. Đâu thể bỏ nàng lại như thế này được.
Tại giờ nghỉ sáng nay đi qua hành lang gặp mấy cô bạn của nàng mà không thấy nàng đâu nên thử hỏi. Họ bảo không biết, hôm nay nàng nghỉ học. Gọi điện hỏi xem thế nào, gọi mãi nàng mới nhấc máy, nói vài câu là nàng mệt nên nghỉ học rồi tắt máy. Giọng nàng nghe không được bình thường. Mình thấy là lạ và cũng thấy lo lo nên đến khu trọ của nàng. Đến nơi gọi cửa, nàng ra mở cửa, nàng nhìn mình rồi cười, cười rất lạ, mắt nàng nhìn cũng vô hồn lạ. Nhìn vào trong nhà thì thấy chai cốc, chén nghiêng ngả, đồ đạc thì vứt linh tinh, lộn xộn.

Nàng uống rượu! Và lại còn đang say nữa! Chắc mắt mình đang có vấn đề.
Nàng kéo mình vào nhà, đưa chén, rót đầy rồi bắt mình uống với nàng. Nàng cứ uống hết chén này đến chén khác, cứ như thứ nước màu trắng đấy không phải là rượu mà là nước giải khát. Không thể ngăn nàng lại được, điệu bộ của nàng lúc này rất...làm sao đó; nó kì cục, không còn giống với nàng mọi ngày nữa. Mình vẫn không rõ rằng người đang ngồi nghiêng ngả trước mặt mình có phải là cô gái xinh đẹp duyên dáng ở trường không hay là một người giống hệt nàng. Mình chợt hiểu rằng mình vốn chẳng biết một chút gì về nàng cả, không một chút nào.

Uống một hồi lâu, nàng bắt đầu khóc, rồi lảm nhảm điều gì đó. Con gái say xỉn là như vậy ư? Có lẽ còn có phần rắc rối hơn con trai. Bọn con trai say thì cứ một mực nói là mình không say rồi lăn ra nhà ngủ khò, trời có sập cũng không biết. Nàng khóc và nói to hơn. Hình như nàng đang nói về bố mẹ, nàng đang bất mãn, đang buồn. Nàng vừa nói vừa khóc. Đúng là nhìn nàng lúc này mình càng thấy rằng mình chẳng biết gì cả, chỉ biết một điều duy nhất là mình không thể để nàng một mình như vậy được.

Rồi dường như đã ngấm rượu nên chỉ lúc sau nàng ngủ. Lúc này trông nàng mới giống nàng mà mình biết.

Nói đến cảm xúc của mình à? Chỉ một từ thôi: Bất ngờ. Nếu cho thêm một từ nữa thì là "Sốc". Nhưng lạ là mình không ghét cảm giác này chút nào, không hiểu sao mình lại thấy nàng như vậy đáng yêu hơn. Nàng giống một người bình thường hơn. Lúc bình thường nàng rất đẹp, rất chăm chút vẻ bề ngoài của bản thân nhưng cũng vì vậy mà mình thấy nàng có gì đó thật vô cảm, thật lý trí..Cả cái cách nàng đối xử với mọi người nữa, như đó là một công thức, một cách nói chứ không phải cảm xúc, suy nghĩ của nàng. Mình cũng không rõ bản thân lúc này đang nghĩ gì, có điều nàng khóc cũng đẹp như cười vậy.

Còn nhóc hàng xóm. Xin lỗi nhé! Lần này không phải anh cố tình chọc em giận đâu.
Ngày...tháng...năm...

Tức giận! Chán ! Buồn ! Cả một chút tủi thân ! Người ta bảo hy vọng nhiều thì hay bị thất vọng. Nhưng mình đâu có mong mỏi gì quá nhiều đâu. Chỉ mong có một buổi đi chơi vui vẻ với lão theo kiểu anh em thôi mà. Như vậy là quá tham lam à? Lúc nghe điện thoại của lão mình đã vui mừng như một con ngốc chạy thật nhanh, chỉ sợ lão tắt máy. Vậy mà lão chỉ bảo đơn giản là bạn lão có việc, lão không thể bỏ bạn đi được. Bảo mình đi chơi với bạn đi. Ngoài câu" vâng "ra mình có thể nói câu gì khác. Có thể nói rất nhiều nhưng mình lại chẳng nói được gì.

Nhưng có lẽ mình hy vọng nhiều quá thật. Mình đã hy vọng rằng bạn lão xong việc sớm, lão có thể về để đi với mình nên mỗi khi chuông cửa reo lên là mình lại hồi hộp và chạy ra ban công nhìn xuống để...thất vọng. Thực ra việc lão có đi với mình hay không đâu quan trọng, mình chỉ muốn mình đối với lão có chút gì đó đặc biệt, có chút trọng lượng, chút giá trị. Không phải là người mà lão có thể dễ dàng quên đi hay bỏ rơi khi muốn. Như vậy là quá đáng sao?

Nhưng giận là giận vậy, buồn là buồn vậy, mình vẫn không thể nào ghét lão được. Vậy nên mình giận cả mình nữa. Giận việc mình dễ dàng tha thứ mọi việc cho lão, giận việc mình nghĩ quá nhiều đến lão, giận việc mình thích lão. Ôi. đầu mình đang rối như canh hẹ đây.

*** Nàng tỉnh dậy. Nhìn mình ngơ ngác. Nàng dụi mắt, chắc để xem có nhìn nhầm không, hết dụi mắt nàng lại vỗ vỗ trán. Một lúc sau, nàng ngồi dậy. Không còn vỗ trán nữa mà thay vào đó là đập đập vào đầu. Rồi như đã nhớ lại mọi chuyện. Nhìn mình Nàng mỉm cười, dường như nàng đang xấu hổ về những việc kì cục mà nàng đã làm. Nàng mở miệng định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Mình cũng chẳng biết phải nói gì. Vậy nên không khí cứ im lặng như vậy. Vẫn như lúc nãy, lúc mình ngồi bên cửa để nghĩ ngợi về những điều gì mình cũng chẳng rõ còn nàng thì say trong giấc ngủ! Mình đưa cho nàng cốc nước và định về nhà. Vẫn là không khí im lặng đấy. Nàng chợt nói: "Cảm ơn!!". tiếng rất khẽ. Dù lòng ngập tràn thắc mắc nhưng mình chẳng biết nói gì hơn ngoài câu: "Tôi về đây, nếu lần sau muốn uống rượu thì nhớ khoá cửa rồi cất chìa khoá đi, không mở cửa cho bất cứ ai cả" . Nàng cười, nụ cười đã tươi hơn một chút.

Về nhà trời đã tối, định mang quà sang cho con nhóc nhưng rồi lại thôi. Tại bây giờ mà gặp nó thì mình chẳng biết nói gì với nó cả. Vì nếu nói ra thì mình có vẻ giống một kẻ" trọng sắc khinh bạn". Chắc nó sẽ kết luận vậy. Mà mình thì chẳng biết biện minh như thế nào!

Mình thấy có lỗi với nó. Vì sao thì không rõ. Có lẽ vì năm nào mình cũng đi chơi với nó vào ngày này, giờ lại bỏ nó một mình, cũng có lẽ vì những lần trước khi mình bỏ bom nó, nó mắng mình xơi xơi vậy mà lần này nó lại chỉ im lặng nói tiếng "vâng". Và cũng có lẽ đây là lần đầu tiên mình thất hẹn với nó vì "bạn gái"...Chẳng rõ lắm nhưng mình thấy có lỗi với nó.

Đặt chậu xương rồng mới mua lên ban công, cạnh mấy cái chậu khác, mình chợt thấy thật buồn cười. Dòm vào trong thấy nó đang nằm gục trên bàn. Chắc lại suy nghĩ vẩn vơ rồi ngủ lúc nào không biết. Tí nữa thể nào cũng bị mẹ mắng. Nó không phải là đứa hay suy nghĩ, hay để tâm. Nhưng dù vậy mình cũng thực sự không muốn nó phải buồn vào ngày sinh nhật.

Xin lỗi và ngủ ngon nha nhóc!!!

Ngày...tháng...năm...

Đang ngủ ngon thì bị mẹ gọi dậy mắng cho một trận. Kêu ngủ gục trên bàn thế này hả? buồn ngủ thì mắc màn hẳn hoi rồi hẵng ngủ chứ.!!

Hình như hôm nay ai cũng thích bắt nạt mình. Ra ban công hóng chút gió cho sảng khoái tinh thần thì chợt phát hiện gói quà, khỏi cần mở cũng biết là cái gì. Chậu xương rồng.
Lão về rồi à? Lúc nào vậy không biết? Có chuyện gì không? Chẳng hiểu sao khi vừa nhìn thấy cây xương rồng này những khó chịu của mình đã theo gió bay hết . Có phải mình dễ tính quá không? Mình dễ bị lấy lòng vậy à? Lão về mà còn chưa thèm xin lỗi và giải thích gì cả, chỉ để quà ngoài này. Nhưng mình đúng là chẳng còn chút buồn giận gì cả. Có lẽ nếu lão xuất hiện trước mặt mình lúc này thì mình cũng chỉ có thể theo phản xạ là cười thật tươi thôi chứ không thể là phụng phịu được.Mới lúc nãy mình còn thấy đây là sinh nhật tệ nhất của mình giờ mình lại thấy nó đâu đến nỗi tệ quá.

Biết làm sao được. Đấy là mình rồi.Mình đâu thể giận lão lâu được.Mình giận mà có lẽ người buồn và suy nghĩ nhiều hơn lại là mình, lão ấy cứ vô tư, mặt mày nhơn nhơn vậy. Hình như lão còn không biết là mình giận lão, có cảm giác gì đâu. Vô số tội mà cứ làm như vô tội lắm. Giận lão chỉ thiệt vào thân.

Mình không muốn cười đâu nhưng cứ nhìn xuống mấy cái chậu xương rồng là bất giác mình lại không điều khiển cái miệng mình. Lạ thật đấy!

Mà mình vừa nghe được bài hát thật dễ thương. Bài " Chúc em ngủ ngon". Lời bài hát cứ như là điều mà mình có thể nhìn thấy được vậy. Giá mà mình với lão cũng có được tình cảm đẹp vậy nhỉ?

Anh nhìn em yên giấc dưói ánh trăng hiền hoà
Đêm này không mưa giăng cớ sao đêm lạnh căm?
Che người em thêm ấm, khẽ thôi anh trở về...
Đêm dài anh chúc em ngủ ngon ....

Em chờ anh quay bước khẽ thôi em mỉm cười.
Đôi bàn tay anh vuốt mái tóc còn hơi ấm..
Những ngọt ngào hạnh phúc cứ mơn man trong lòng
Đêm dài em chúc anh ngủ ngon...
Giữa con đường đầy cỏ thơm, mình anh đi sao không thấy lạnh?
Có khi nào nghĩ đến em anh cũng vui?

Anh biết rằng rồi sớm mai lại gặp em nới cuối phố...
Cùng với những nụ cười thật tươi!

Có những điều thật nhỏ nhoi lại làm tim em thêm ấm nồng
Em chỉ cần được có anh, được chở che!

Nếu đó là một giấc mơ, thì anh mong sao không tan biến...
Để anh sống với những giấc mơ thần tiên!




Nhưng mình không quá tham lam đâu, chỉ cần lão nghĩ đến mình mà không thấy chán nản là được.






Ngủ ngon anh nhé!!


..............

Chương VI : Cứ như vậy....!!!!

Ngày ....tháng....năm....

Hôm qua mình đã gặp chị ấy rồi! Lại trong một tình huống vô cùng...xấu hổ nữa chứ!!! ( hình như tháng này mình bị sao "hổ xấu" chiếu tướng).

Chả là đang vướng mấy bài toán khó giải, sang nhà lão định nhờ xem giùm thì nghe mẹ lão bảo lão đi xem phim với bạn rồi. Chờ đến tận chiều, mình ngủ lúc nào không biết! Lúc dậy nghe mẹ bảo thấy lão về rồi, chưa rõ ất giáp thế nào mình đã xồng xộc chạy đi, không nghe nốt câu của mẹ. Hậu quả là mình mới ngủ dậy, đầu tóc bù xù, quần áo ở nhà tông cửa chạy vào nhà lão, đã vậy còn chẳng chịu mở mắt ra nhìn, cứ thế mà nói tía lia " Anh đi đâu lâu quá vậy, em chờ suốt cả buổi rồi, học không lo học suốt ngày chỉ game với đi chơi thôi! Đúng là....."
Nói đến đây thì mình đã thấy lão ở đó há to mồm, mở trừng mắt nhìn mình, tệ hại là không chỉ mình lão mà cả 6,7 người gì đấy ngồi gần lão cũng đang há to mồm và ngơ ngác nhìn mình, hết nhìn mình rồi thì quay sang nhìn lão, có lẽ đang định hỏi là " Con bé vô duyên chưa vào đến cửa đã la lối om sòm này là ai vậy?"

Mình xấu hổ quá, phải đứng im đến gần phút rồi mới lật đật " chào anh chị" rồi chạy thẳng...ra cửa. Còn cái nào xấu hổ hơn nữa không chứ. Mẹ vẫn hay nói mình bộp chộp là như vậy, từ ăn nói đến đi đứng chả có cái nào là toát lên vẻ " tôi là con gái" cả. Mẹ còn bảo là con gái năng động cũng tốt nhưng vẫn phải giữ được những nét duyên dáng nữ tính. Con gái khác con trai ở chỗ đấy! Con gái mà vô ý vô tứ thì còn tệ hơn con gái có bề ngoài không đẹp.... Mẹ nói nhiều lắm nhưng mình xấu hổ quá nên chả nghĩ được gì! Tối còn bị lão mắng cho một trận! Không những mình xấu hổ mà lão cũng bị xấu hổ theo! Hu hu... Mình có muốn thế đâu!!!!!!!!!

Nhưng mình đã thấy chị ấy rồi, lúc đó xấu hổ quá đương nhiên không nhìn được ai cả nhưng lúc bạn lão ra về thì mình nhìn thấy rùi. Tóc chị ấy dài, thẳng, da trắng, dáng cao thon. trông chị ấy nổi bật hơn hẳn chị đi cùng. Nụ cười của chị ấy đúng là rất đẹp, dáng đi thì đúng là yểu điệu thướt tha ( tu thêm 10 kiếp nữa mình cũng không được như vậy). Chẳng trách sao lão phải bỏ công bỏ sức như vậy. Mà nói thế nào cho đúng nhỉ? Ừm... Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. ( Dù lão chưa đủ trình để được coi là quân tử nhưng thôi cứ tạm chấp nhận vậy. Dù sao lão cũng là con trai)

Không nhìn thấy thì thôi chứ thấy rồi lại càng chán. Chán chả buồn soi gương luôn. Nhìn chị ấy rồi nhìn mình thì có mù cũng có thể thấy là ai hơn. (Mà quên, mù thì nhìn thấy gì mà biết được. Vậy đổi thành có chột cũng biết là ai hơn.) Phù. Vẫn biết trời sinh là như vậy nhưng vẫn thấy buồn quá.

*** Con bé này làm mình xấu hổ quá đi mất! vô duyên vô dáng đến thế là cùng, mà chưa đủ nó còn vô ý vô tứ nữa. Có hai anh em thì sao cũng được, mình không chấp. Đây bạn mình đang ngồi lù lù một đống đấy mà nó cứ như ở chốn không người. Đúng là con bé... bó tay với nó rồi.

Làm mình bị cười và bị tra hỏi quá chừng. Không biết nói thế nào cả. Ấy thế mà thằng bạn mình lại dở dở sao mà khen là " trông cô bé cũng dễ thương đấy chứ, trông hồn nhiên, đáng yêu nhất là lúc xấu hổ đỏ mặt bỏ chạy. Tôi thích dạng này ông ạ"

Chưa kịp cười vì mấy cái nhận xét củ chuối của nó thì đã thấy điên lên rồi. Thích! thích! cái đầu nó ý. Cứ làm như con bé nằm trong tầm tay của nó hay sao mà đòi thích dạng này, thích kiểu nọ. Lần sau thằng này đến phải dặn con bé tránh xa ra mới được.

Mà nghĩ đến vẫn thấy lạ lùng. Sao có đứa con gái ăn mặc lôi thôi, đầu tóc lù xù, miệng nói bô bô vậy mà vẫn có thằng con trai khen dễ thương được.

Thời buổi loạn quá!!!!!!!!!!!!!
Ngày...tháng.....năm...

Lão kêu là thích con gái tóc dài, bảo là thời nào cũng vậy. Bọn con trai cứ nhìn thấy mái tóc dài buông thướt tha là đã thấy ngây ngất rồi.

Hồi xửa hồi xưa tóc mình cũng dài chứ bộ! Chỉ tại là hay chạy đi chơi với lão và bọn hàng xóm đủ trò, lăn hết góc này đến góc nọ, hết xó xỉnh này đến xó xỉnh khác mồ hôi nhễ nhại, tóc tai bết bát làm ngày nào mẹ cũng mắng vì gỡ tóc rối cho mình. Rồi cũng chính lão kêu mình cắt tóc ngắn đi, lão bảo là để tóc dài vừa nóng vừa vướng víu, cắt như lão cho mát. Hồi đó đầu lão 3 phân gần trọc chứ không được dài như giờ. Công nhận mình dễ bị dụ thật, lão vừa bảo cái là mình đòi bố cắt tóc cho liền. Mà tất nhiên là bố không chịu cắt cho mình giống lão mà chỉ cắt ngắn ngang cổ thôi. Hồi đó mình còn hơi buồn vì không có cái đầu giống lão đấy.

Đúng như lời lão nói, cắt tóc xong thấy mát mẻ và thoải mái hẳn nhưng cũng từ đó mình chỉ toàn để tóc ngắn thôi, dài lắm là ngang vai. Đúng là nuôi dài thì khó chứ cắt ngắn thì mấy hồi, từ đó mình cứ tóc hơi dài ngứa mắt với ngứa đầu là đi cắt. Hơn nữa nuôi tóc dài vừa mất công chăm vừa mất công làm điệu, riêng chải đầu đã mất ối thời gian lại còn phải tết tóc hay làm gì đó nữa. Mình không đủ kiên nhẫn và chịu khó. Thế là tóc ngắn vẫn cứ ngắn.

Chỉ bực là chính lão kêu mình cắt tóc, khơi dậy sự lười biếng của mình trong việc chăm tóc tai và cũng chính lão từng khen tóc ngắn đẹp vậy mà giờ lão lại nói một điêù ngược lại. Đúng là đồ ba phải, hay thay đổi...

*** Hâm thật!! Con gái không phải con gái vậy mà thằng đấy cũng để ý là sao? Chả hiểu nó nói thật hay đùa mà mấy ngày nay cứ luôn miệng hỏi về con bé hàng xóm. Cứ " Em ấy học lớp mấy? Tính tình thế nào? Có bạn trai chưa???" hỏi nhặng xị chán rồi thấy mình cứ ậm ừ, nó lại quay sang chọc tức mình " Sao mày giấu kĩ thế? Hôm trước tao chả bảo có em nào giới thiệu cho tao mà chả thấy mày đả động đến em này gì cả?..."

Nó làm mình bực mình rồi đấy. Cứ em này em nọ mãi, quan hệ gì chứ. Có hâm mới đi giới thiệu cho nó, con trai gì rõ lắm mồm, nghe nói đã thấy chẳng có vẻ thật thà gì trong chuyện tình cảm rồi. Mà con bé đang trong giai đoạn học hành căng thẳng thời gian đâu nghĩ cái chuyện này.

Mà tất cả là tại con bé đấy. Đang yên ổn giờ tự dưng lại phải đối phó với thằng bạn quỷ này." Thấy anh tốt với em chưa hả. Lo cho sự nghiệp học hành của em còn hơn là em đấy." Sau này thành tài nhớ biết điều mà đền đáp cho xứng đáng. Hừ!!!!!!!!


Ngày ...tháng ..năm...

Hôm nay đi học về trời đột nhiên mưa, không mang theo áo mưa mà có mang cũng không muốn mặc. Cứ vậy đạp xe đầu trần về nhà. Người bị ướt nhẹp! Hừ !Đi dưới mưa thế này chả có cảm giác gì cả! Chỉ thấy lạnh và đau lúc mưa nặng hạt thôi. Đau thật ý. Mưa như đang quất vào mình . Rát hết cả mặt! Chả hiểu sao ước mơ của nhiều người lại là đi dạo dưới trời mưa vậy! Hôm trước thấy có người còn kêu là cứ trời mưa là thích rủ người yêu đi dạo. Tội nghiệp ông người yêu đó thật. Có người yêu hơi bị ...khác người. Sở thích ăn kem mùa đông thì mình còn đồng cảm được chứ đi dạo ngày mưa thì chịu. Xem phim thì thấy lãng mạn chứ sự thật chả như vậy. Gìơ thì mình hiểu có những giấc mơ cứ nên để nó là giấc mơ rồi. Vì thành sự thật thì không được đẹp như mơ.

Về đến nhà thấy người cứ run lập cập. May mẹ đi làm chứ thấy mình thế này thể nào cũng mắng cho một trận nên thân. Nếu biết là mình cố tình đội mưa về nhà không khéo còn chửi mình tắt bếp luôn!

Thay quần áo và lên giường dắp chăn luôn, chả buồn ăn uống gì nữa. Chỉ muốn ngủ thôi.

*** Con nhỏ hàng xóm bị ốm rồi!
Ai bảo dở hơi quá cỡ! Trời mưa như vậy mà cứ người không đi về nhà. Chả thèm áo mưa mũ nón gì cả! Không ốm có mà lạ. Nó lừa được mẹ nó chứ lừa mình sao nổi, chắc muốn thử cảm giác lãng mạn đi trong mưa nên mới như vậy chứ không một là mua cái áo mưa, hai là thì trú lại một lúc cũng được, cần gì phải phi về nhà như vậy đâu. Mình nghe nó nói nhiều về vụ đó rồi. Đã kêu là không có vị gì ngoài đau đầu và nóng sốt ra mà không nghe. Tội không tin người lớn quả là nặng.


Sang nhà thấy nó nằm một chỗ rên hừ hừ trông tội nghiệp ghê. Chắc ai ốm trông cũng thương thương như vậy, Bình thường nó vốn là đứa lắm mồm, tay chân thì không lúc nào để yên vậy mà giờ cứ nằm im một chỗ, không làm gì được. Lâu rồi nó không bị ốm. Hồi trước mình cứ trêu nó là người ngốc nên mới không bị ốm. Giờ nó lại nằm ra ốm thế này . Thấy tội lỗi quá đi thôi. Trông nó cứ như con mèo rù ý.

Ngày...tháng..năm....

Mình ốm rồi.! Bị mẹ mắng dữ quá! Mình biết là do mẹ lo quá cho mình nên mới vậy. Nhưng nghe mẹ mắng vẫn thấy đau đầu quá.

Lão ló mặt sang nhà rồi nhìn mình với con mắt nửa tội nghiệp nửa như muốn nói là " Hâm quá! Đã bảo là đừng có dầm mưa rồi". Mình muốn nói vài câu mà miệng khô khốc, chả nói được

Cũng lâu rồi mình không bị ốm. Giờ thấy người cứ đau nhừ như vừa bị ai đánh một trận vậy, tay chân thì không nhấc lên được. Đầu cứ váng vất.

Mệt quá!!!!!!!!!

**** Hỏi nó thích ăn gì không? Nó kêu là chẳng muốn ăn gì cả. Trêu nó vài câu mà chẳng thấy nó phản ứng gì. Nó ốm nặng thật rồi. Chán quá. Thấy nó như vậy không hiểu sao mình thấy buồn buồn sao đó.

Nó phải ăn cháo, bình thường nó ghét ăn cháo lắm. Trông mặt nó cứ lúc xanh lúc đỏ lúc xám. Hình như nó đau nhiều thì phải. Mua mấy đồ linh tinh cho nó ăn đỡ chán mà chẳng thấy nó động vào gì cả.

Bao giờ nó mới khỏi vậy? Hồi trước mình bị ốm phải 3,4 ngày mới đỡ hơn. Nó lại yếu hơn mình nữa. Trời ạ.


(Còn nữa...)
Chia sẻ bài viết ^^
Other post

All comments [ 0 ]


Your comments