Anh ấy chỉ thích cơ thể của tôi

Thứ Hai, 18 tháng 4, 2011

Anh thích em vì cơ thể, vẻ bề ngoài xinh xắn của em, nhưng chưa bao giờ anh thích tính cách em...


Mình và bạn trai quen nhau qua mạng từ tháng 7 năm ngoái. Chát với nhau một thời gian thì chúng mình bắt đầu cho số điện thoại để liên lạc cho dễ. Từ ngày có số điện thoại của nhau, tối nào cũng vậy, để có một giấc ngủ thật ngon, hai đứa phải buôn điện thoại ít nhất 3 tiếng mới gọi là "tạm đủ".

Đến giữa tháng 10 mình nhận lời yêu anh, tất nhiên là qua điện thoại, vì hai đứa chưa từng gặp nhau ngoài đời. Đến khi yêu nhau được một tháng, hai đứa gặp nhau lần đầu. Anh ấy hơn mình một tuổi, nhưng là người khá chững chạc, rất nam tính, thật thà và dịu dàng (đấy là nhận xét của cá nhân mình). Các bạn mình thì lại cho rằng anh ấy là người trăng hoa, đa tình, nhưng mình không tin anh ấy là người như các bạn đánh giá.

Một thời gian ngắn sau, "chuyện ấy" cuối cùng cũng xảy ra, mình đã trao cho anh những gì quý giá nhất của người con gái. Thật tuyệt, anh ấy càng yêu mình, quan tâm mình nhiều hơn, chứ không giống như các bạn vẫn nói là anh ấy sẽ "mất hút" ngay sau khi có được "điều đó". Thậm chí, anh còn tự hào khoe với các bạn của anh rằng tôi là bạn gái, là bà xã tương lai của anh nữa.

Hai đứa thường gặp nhau vào cuối tuần. Mỗi lần gặp gỡ, là một lần bịn rịn, chìm đắm trong "tình yêu". Thật ra, đôi lúc mình đã nghĩ, rốt cuộc anh yêu mình, hay đơn thuần anh yêu "chuyện ấy"!!!

Vài tháng sau, tình yêu chúng mình bắt đầu nảy sinh những mâu thuẫn. Những trận xung đột, cãi vã ngày càng nhiều, những tin nhắn, cuộc gọi hỏi han, quan tâm ngày càng ít! Đến lúc không chịu nổi nữa, mình đã bảo "anh đừng quan tâm đến em nữa, hãy để hai đứa xa nhau một thời gian". Anh đồng ý, nhanh đến mức không ngờ. Chúng mình đã chia tay nhau như vậy đấy!

Thực lòng, mình vẫn yêu anh, yêu anh rất nhiều, nhưng giờ đây, anh không còn là người yêu của mình nữa rồi. Đột nhiên, bỗng thấy mình sao mà rẻ mạt.

Không kìm nén được cảm xúc, mình đã nhắn tin: "Anh còn yêu em không?". Và nhận lại là câu trả lời: "Em có biết giặt giũ không? Em có biết nấu cơm không? Em có thể sinh con không? Anh thích em nhưng chúng mình không thể nghĩ đến chuyện sẽ tiến xa hơn hai chữ tình yêu. Anh thích em vì cơ thể của em, vì vẻ bề ngoài xinh xắn của em, nhưng anh chưa bao giờ thích tính cách của em. Thực sự, ở bên anh khiến anh cảm thấy ngột ngạt, mệt mỏi. Từ trước đến giờ, anh cũng chưa bao giờ thích em hết mình. Anh nghĩ rằng em có thể thay đổi tính cách, nhưng giờ, anh biết điều đó là không thể".

Những dòng chữ ấy khiến mình như chết đứng. Giây phút ấy, mình không biết mình có thể tiếp tục sống nữa hay không. Thứ mình đánh mất không phải là tình cảm, cũng không phải là cơ thể của tôi, mà đó là lòng tự trọng của chính mình.

Hơn một năm sau, mình nhận ra mình không thể yêu nổi một người con trai khác. Mình cũng không thể lý giải nổi vì sao một người khác giới chỉ cần chạm nhẹ vào người mình, cũng đủ để mình ghét và có ác cảm với họ. Thậm chí, ăn cơm cùng một người con trai cũng khiến mình cảm thấy khó chịu. Mình cảm thấy có lỗi với anh. Thật vô lý, tại sao trong mình lại có thể tồn tại một suy nghĩ ngớ ngẩn đến điên rồ như thế, mình cũng không hiểu nổi.

Mình đã luôn tự nhủ với bản thân, chuyện tình cảm đã thực sự chấm dứt rồi, mình và anh không thể quay lại với nhau được nữa. Nhưng tất cả những điều đó không đủ để ngăn cản mình thôi nghĩ đến anh. Mình không biết phải làm thế nào nữa. Liệu chúng mình có thể quay lại với nhau? Mình phải làm thế nào đây?

Chia sẻ bài viết ^^
Other post

All comments [ 0 ]


Your comments